Đọc truyện “Nhân đạo chí tôn” – Chương 2


Nhân Đạo Chí Tôn – Chương 2: Tân Hỏa truyền thừa

Tác giả: Thạch Trư

Thông thường Nhạc ngây người trong gia đình, giọng nhắc vừa qua sáng tỏ ko phải là ảo giác, mà nơi này ko kể hắn ra thì cũng chỉ còn bộ xương kia..

“Lẽ nào..”

bình thường Nhạc vốn ko sợ trời không sợ đất giờ đây cũng vẫn tái mặt.

“Nhìn đâu đấy? Ta ngơi nghỉ đây?”

Âm thanh kia lại vang lên, lần này còn có vẻ sẽ khôn cùng khó chịu:”Thiếu niên kia, ta hỏi ngươi, sau cùng bây giờ Phục Hy làm sao đã phi thiên tại vị?”

bình thường Nhạc giật mình nhìn chiếc đèn tí hon trong tay ko kể phải lời, âm thanh mới rồi hóa ra là từ ấy truyền đi!

gặp gỡ chim kim cương tư cánh đã lạ, khí đen ăn thịt lại càng lạ, nhưng mà lạ tốt nhất vẫn là cái đèn nhỏ nhắn biết thì thầm này!

“Huyết thống của ngươi vẫn nhạt đến mức suýt nữa ta cũng không tìm ra, không lẽ Phục Hy thần tộc đã suy yếu tới mức này rồi sao?”

Giọng nhắc trong chiếc đèn lại vang lên.

“Phục Hy thần tộc? Vẫn nhắc ta sao?”

thông thường Nhạc bồn chồn nhìn về phía chiếc đèn. Chỉ thấy lồng đèn đang không có gì khác biệt, ánh lửa đã lập lòe cháy, thật không hiểu nổi giọng đề cập kia truyền đến từ đâu.

cuối cùng phổ biến Nhạc ngây ngốc nhìn vào ngọn lửa trong đèn, hóa ra đấy chẳng hề lửa, mà là một thành viên hết sức nhỏ!

nhà bạn nọ da trắng, thân lại mặc xống áo hoàng kim, đầu đội mũ đỏ, nếu không nhìn kĩ thì quả tình khôn cùng như là 1 ngọn lửa!

“Trên đời này còn có chuyện tiên nghịch lạ đời như thế hay sao!”

tầm thường Nhạc trừng mắt quan sát ‘ngọn lửa’ đấy, nó cũng tương đối giận dữ nhìn lại, sau cuối lại hậm hực lên tiếng:

“Thiếu niên Phục Hy thần tộc kia, ta sẽ hỏi ngươi bây giờ là Phục Hy như thế nào đã tại vị, ngươi sẽ chưa hướng dẫn ta!”

“Phục Hy?”

thông thường Nhạc bình tĩnh cười đáp:

“Ngươi đang kể Hy Hoàng trong thần thoại cổ xưa sao? Hy Hoàng độc nhất vô nhị, là Thiên Đế trong thần thoại cổ xưa, dĩ nhiên chỉ có 1, như thế nào xem thêm tổ ấm khác? Ngoài ra ta cũng ko phải Phục Hy thần tộc nhưng là Nhân tộc.

“Không bắt buộc, ko phải!”

người trong gia đình trong chiếc đèn bé bỏng kia nhảy cà tưng lên, như là ánh lửa bập bùng:

“Rất không phải! Phục Hy chỉ cần danh xưng chứ chẳng phải tên, nó đại diện cho hoàng đế, cho Thiên đế chí cao! Trước khi ta ngủ say thì sẽ có tới chín Phục Hy! Phục Hy đầu tiên lên ngôi một vạn tám ngàn năm rồi mới truyền ngôi cho Phục Hy vật nhì là Dịch Di. Dịch Di lại nắm quyền 1 vạn năm ngàn năm rồi giữ lại cho Sư Dịch, Sư Dịch truyền cho Thái Hạo, Thái Hạo truyền tiếp cho Hạo Dịch, Hạo Dịch truyền cho Thiểu Hạo, Thiểu Hạo truyền cho Kí Tiết, Kí Tiết truyền cho Hi Hạo, toàn thể với tới chín Phục Hy!”

bình thường Nhạc tròn mắt. Hắn mang nghe hồ hết vị tiền bối trong Kiếm Môn bảo rằng Phục Hy là vua thời thượng cổ, chỉ có một nhà bạn, vậy mà mọi người trong loại đèn tí hon này lại nói là mang đến chín người!

gia đình đấy đi đến đi lui trong thâm tâm đèn rồi nhắc tiếp:

“Lần này cuối cùng ta sẽ ngủ say bao lâu? Tại sao tên oắt kia còn chẳng biết đến cả Phục Hy? Hắn sáng tỏ là Phục Hy thần tộc, mặc dù rằng huyết quản với vô cùng loãng nhưng mà đã cứ là tộc nhân của ta, Nhân tộc là chủng tộc làm sao trong vạn tộc? Sao ta lại chưa đã từng nghe nói tới?”

‘Ánh lửa’ kia khiêu vũ ra khỏi đèn đi đến cánh tay của thông thường Nhạc, khi nó vận động bên trên cánh tay thành viên, tầm thường Nhạc nhận thấy với chút nóng. Người này lại nói:

“Khẳng định đã mang chuyện gì đấy xảy ra, chuyện gì ta chưa biết sao? Giờ vẫn là lúc nào? Lần ngủ say này sau cùng vẫn ngủ tới thời buổi nào?”

chung Nhạc nhắc:

“Nghe nói Hy Hoàng ngạo thế cửu trọng thiên là thánh hoàng của cao cấp cổ vạn năm trước, bây chừ sẽ là thời buổi Nhân Hoàng… Dẫu vậy.. Ngươi là thứ gì vậy?”

Hắn ảo não, quả thật chưa biết bắt buộc xưng hô ra sao với kẻ này.

‘Ánh lửa’ đó lại nói:

“Ta là Tân Hỏa, năm đấy Toại Hoàng.. Quên đi, ngươi trong cả Phục Hy còn không biết, kể cũng bằng thừa. Ngươi mau dẫn ta rời khỏi đây để ta tậu truyền nhân tiếp nối Tân Hỏa truyền thừa. Mọi người thực hiện một vụ giao tế, ta tạo cho ngươi chút lợi ích trước!”

chúng ta ấy chợt biến mất, bình thường Nhạc còn đã ngơ ngác thì sẽ thấy trong đầu vang lên giọng nói:

“Đây là công pháp ngươi quan tưởng để tu luyện hồn vía sao? Đường đường là Phục Hy thần tộc vậy cơ mà tu luyện vật dụng phải chăng rách này sao, liệu có còn gì khác là mặt mày của Phục Hy nữa chứ! Đừng nhìn loàn nữa, ta ở trong thức hải của ngươi, ngươi chỉ nên tập trung tinh thần nội liễm, quan tưởng trong đầu gia đình có một gần đúng trời biển mênh mông là có thể thấy ta. Ta dạy ngươi, ngươi nhớ tuân theo…”

“Quan tưởng thức hải? Đặc điểm này chẳng phải cần cảnh giới không hề nhỏ sao, đệ tử ngoại môn chẳng mấy mọi người làm được! Pháp môn ngươi truyền cho ta thực sự hoàn toàn có thể quan tưởng ra thức hải?”

bình thường Nhạc nửa tin nửa ngờ thử theo nguyên tắc thành viên kia truyền cho, đột góc nhìn hoa lên thì đã quan sát thấy phiên bản thân vẫn đứng bên trên một đại dương nước lớn!

Nơi này nước trong như ngọc, rộng đến hơn mười trượng, còn tiếp 1 tòa Kiếm Môn vẫn trôi nổi phía trên.

Tòa Kiếm Môn này Dường như chia tạo cho hai phần.

tầm thường Nhạc không thể tinh được, hắn đích thực vẫn hoàn toàn có thể nhìn thấy thức hải của mình!

Hắn miệt mài tu luyện lâu lăm nhưng mà chưa đã từng thấy thức hải, chính yếu do cảnh giới còn chưa đủ, không ngờ rằng dưới sự hướng dẫn của Tân Hỏa lại rất có thể tức tốc khiến được!

tốc độ tu luyện này giả dụ nhắc ra vững sẽ không ai tin nổi!

Trước mặt bình thường Nhạc, Tân Hỏa như 1 ngọn lửa bé dại bay qua bay lại bên trên thức hải:

“Tòa Kiếm Môn này là tác dụng của pháp môn ngươi quan tưởng sao? Dễ thương, thật sự là đáng thương! Đường đường là hậu duệ của Phục Hy vậy mà đến cả pháp môn tu luyện cũng coi như thường mang, lại bắt buộc phải tu luyện đồ dùng pháp môn thông thường này! Nhiều hơn ngươi đã tu luyện khá lâu vậy mà thức hải vẫn ốm như này, thế là đủ biết pháp môn ngươi tu luyện thấp kém thế nào!”

thông thường Nhạc đỏ mặt cãi:

“Đây là Kiếm Môn Xuất Khiếu phong lưu thánh vương quan tưởng quyết, dù cho không phải là pháp môn sáng ý gì mà cũng không phải dòng vứt đi, là pháp môn luyện hồn độc nhất vô nhị nhưng mà ta rất có thể học được!”

hy vọng thành Luyện Khí Sĩ, đầu tiên đề nghị luyện hồn.

Kiếm Môn đối xử sở hữu đệ tử ngoại môn tương đồng, hồ hết truyền cho Xuất Khiếu quan tưởng quyết.

cần dùng pháp môn này rất có thể mang lại một tòa Kiếm Môn trong thức hải, chỉ với hồn vía có thể thoát khỏi Kiếm Môn là hoàn toàn có thể vong linh xuất khiếu, rời bỏ thân thể bay đi.

“Là pháp môn xuất xắc nhất?”

Tân Hỏa cười lớn:

“Tu luyện cái thiết bị pháp môn này, nửa nạc nửa mỡ, còn không rõ hồn mai là gì, bị một cơn gió thổi qua cũng vẫn tan, bị ánh nắng chiếu vào cũng mất, bị sét tiến công thì thành mây khói. Hồn phách này lại quá yếu, gặp mặt nước thì bị kết hợp, chạm chán lửa thì bị thiêu cháy, chạm đất thì hóa đá, quá là gian nguy. Lý lẽ luyện hồn chân đó là quan tưởng thần thánh, bồi bổ hồn phách, lên trời xuống đất, gặp gỡ gió không tan, chạm chán nắng không tránh, sét đánh không đổi, nước không thể kết hợp, lửa chẳng thể đốt, đất không hóa đá. Đó new là chính đạo!”

bình thường Nhạc ngây ngốc. Tân Hỏa nhắc không không nên, một vị Luyện Khí Sĩ của Bích không Đường trong Kiếm Môn cũng từng nhắc qua. Người đấy đã từng nói rằng tu luyện phương pháp này vô cùng nguy khốn, bắt đề nghị tu luyện ở phía trong Bích không Đường, bên trên không có trời, dưới không tồn tại đất, chẳng thể tiếp xúc sở hữu thứ mang tính chất ngũ hành, nếu không sẽ cực kỳ ác hại, thậm chí rất có thể khiến hồn mai tan nát!

“Vậy tu luyện chính tông ra sao?”

thông thường Nhạc ko cam tâm bao biện.

“Ta dạy cho ngươi!”

Tân Hỏa đứng trên vai hắn đắc chí nói:

“Ngươi hoàn toàn có thể nhận thấy ta thì cũng coi tương tự với duyên, lẽ ra cũng có thể nhận ra Tân Hỏa truyền thừa, có điều huyết quản của ngươi quá nhạt, ko phải người thân nói riêng. Ngươi tạo cho ta đi tìm Phục Hy thần tộc thuần huyết, ta dạy cho ngươi tu hành. Hồn vía của ngươi không thực sự kém, nỗ lực một tẹo cũng có thể tu luyện Hỏa Kì Cung Toại Hoàng quan tưởng trang bị.”

“Tân Hỏa, ta thực sự không phải thần tộc, nhà bạn kế bên ta cũng những như thế, bè cánh hắn vững cũng không hề là thần tộc?

tầm thường Nhạc lắc đầu nói tiếp:

“Nhân tộc đều chung thể tu luyện Hỏa Kì Cung Toại Hoàng quan tưởng thứ sao?”

Tân Hỏa cười nói:

“Dù ta chả biết năm ấy Phục Hy thần tộc chạm chán chuyện gì nhưng rơi xuống cảnh này nhưng ngươi và đúng là thần tộc, hoàn toàn có thể tu luyện quan tưởng trang bị của chúng ta.”

một khi sau, thông thường Nhạc chẳng thể ko thừa nhận Hỏa Kì Cung Toại Hoàng quan tưởng thiết bị hơn xa Kiếm Môn Xuất Khiếu quan tưởng quyết.

Kiếm Môn Xuất Khiếu quan tưởng quyết cần đến kiếm khí chặt đứt liên quan của hồn phách and thân thể, khi đấy hồn vía new hoàn toàn có thể rời khỏi cơ thể, đối với hồn mai tuyệt thân thể những giữ lại tổn thương rất to lớn.

Còn Hỏa Kì Cung Toại Hoàng quan tưởng đồ dùng lại la tu luyện tinh lực thần, nuôi dưỡng hồn mai, hồn phách đủ mạnh thì rất có thể rời khỏi cơ thể đặt xuất khiếu, mối đe dọa cũng nhỏ bé. Giả dụ hồn vía đủ mạnh thì có thể chống lại ngoại lực, tai hại cũng giảm thiểu đi rất nhiều.

“Thức hải là nơi tinh thần hội tụ, tinh thần càng mạnh, thức hải càng lớn, quan tưởng cũng lại càng may mắn.

Tân Hỏa đứng bên trên vai thông thường Nhạc, nhị mắt như chiếu sáng để vẽ lên trước mặt tầm thường Nhạc 1 bộ đồ án:

“Đó là Toại Hoàng đầu tiên của Hỏa Kì Cung, được coi là Thiên thánh thượng Đế, khai sáng ra kì nguyên Hỏa Kì, hầu hết mang hơn 3 mươi nhì Toại Hoàng! Quan tưởng thần thánh, thì quan tưởng một vị Đế Vương ách thống trị vạn tộc sẽ xuất hiện thêm một thời buổi đi! Ngươi hãy nghĩ bạn là Toại Hoàng, nằm phí trong Hỏa Kì Cung, thống trị chư thần vạn tộc!”

phổ biến Nhạc bỗng nhiên khẩn trương, chỉ nhìn thấy đồ án có 3 tầng, tầng đầu là Toại Hoàng, đầu Long đuôi rắn thân các bạn, đầu sở hữu sừng Long, thân mang vẩy Long, da làm thịt như thiên thư, ẩn tàng vô biên đạo lý.

mới tầng đầu đang cực kỳ gian khổ. Quan tưởng kiểu này cần phải có cả tinh dịch thần, quan tưởng ra thần vận của Toại Hoàng, một cưởng giả mở 1 thời đại đc tôn xưng là Thiên Hoàng Thiên Đế, thật sự là cực kỳ khó!

nhưng tầng vật dụng nhì lại là Hỏa Ki Cung, là thần điện của Thượng Đế. Tân Hỏa cần đến mắt sản xuất Hỏa Kì Cung đồ gia dụng đang cực kì giản lược nhưng sẽ cực kỳ tinh vi có bình thường Nhạc, mà còn khí thế hùng cứ vạn cổ của cung điện kia lại quá khó để rất có thể quan tưởng ra.

Tầng trang bị 3 là hỏa thụ ngơi nghỉ trước Hỏa Kì Cung. Nó béo vạn dặm, cao chẳng thể nhìn, mây đui mù phiêu phù loanh quanh thân, còn nổi tiếng kêu của đại điểu lẩn tắt hơi.

Mỗi cái lá của hỏa thụ tinh thần biến này rất nhiều khác nhau, mong muốn quan tưởng ra hỏa thụ hoàn chình lại càng khó khăn.

toàn thể Hỏa Kì Cung Toại Hoàng quan tưởng đồ dùng quả tình rất khó luyện, khó gấp ngàn vạn lần Kiếm Môn Xuất Khiếu quyết!

Sự tinh diệu e rằng cũng hơn xa cả vạn lần!

thông thường Nhạc quan sát thật kĩ 1 lúc rồi nghĩ:

“Ta nếu như muốn hoàn chình quan tưởng ra tấm vật dụng này đối với cả cụ thể e rằng chẳng thể nào được. Chỉ với quan tưởng thần vận của Toại Hoàng, khí thế của Hỏa Kì Cung cùng với sự to to của hỏa thụ, lờ lững nắm vững tinh dịch thần rồi new thảnh thơi hoàn thiện, đấy new là chính đạo!”

Hẵn nghĩ đến ấy thì nhắm mắt nhắm mũi quan tưởng, quan tưởng bạn là Toại Hoàng, thân nghỉ ngơi Hỏa Kì Cung.

đúng lúc này thức hải của hắn cũng dậy sóng, hồn phách của tầm thường Nhạc càng khi càng béo, nhì chân mất tích, thay vào đây là đuôi rắn, đầu cũng biến đổi, biến thành đầu rồng, sẽ có chút như thể Toại Hoàng trong Toại Hoàng đồ!

không dừng lại ở đó, thức hải cuồn cuồn đem tới Hỏa Kì Cung ngơi nghỉ vòng vo người thân hắn, cùng với đó là 1 trong nơi bắt đầu cây rảnh rỗi mọc lên sinh sống phía trước!

Tân Hỏa trên đầu vai phổ biến Nhạc giật mình:

“Sao lại nhanh quan tưởng ra Hỏa Kì Cung, Toại Hoàng and hỏa thụ vậy đó được? Thần tộc này dù huyết mạch loãng nhưng mà tài năng lĩnh ngộ cũng không tồi, cũng không kém rất nhiều thần tộc thuần huyết ta sẽ gặp mặt..”

Đọc full truyện nhân đạo chí tôn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>