Truyện “Vật trong tay” tác giả Bối Hân


Vật Trong Tay – Chương 5

Chạm chán chuyện chưa may là một nam sinh tất cả bối cảnh khó, các kết quả chất lượng cao, lại biết điều. Để hạn chế gánh nặng cho tất cả mọi người đã vừa học vừa làm cho thêm, bất ngờ cậu ta bất chợt bị con người ta bắt gian bởi vì tội đánh cắp.

Hà Nghiên dấn điện thoại mà lại không dám tin, tất tả chạy cho chỗ bảo an của công ty kia. Cậu nam sinh ngồi gục bên trong xó, thấy cô tới, vành mắt mau lẹ đỏ lựng: “Cô giáo Hà, em không trộm điện thoại, cũng lưỡng lự bởi vì sao nó lại phía trong túi em.”

Cô khẽ đồng ý, vỗ về cậu: “Em đừng lo, cô sẽ mua bọn họ để ráng tình hình trước.”

Tham khảo thêm thể loại truyện đam mỹ 

Chuyện nghe siêu bình thường, cậu nam sinh kia làm cho chân chuyển hàng buôn bán thời gian cho 1 nhà hàng siêu thị sát đó. Từ bây giờ lúc gửi các loại thức ăn, thừa dịp khách bỏ quên, đã lén lấy trộm dế yêu đời mới của bệnh nhân ta nhét vào trong túi, thành viên gia đình and vật chứng đa số bị chúng ta bắt được. Hà Nghiên nghe kết thúc phát hiện ngay ra điểm sơ hở: “Bên kia vừa mất điện thoại, bên này các các bạn liền hỏa nhãn kim tinh bắt sinh cục của tôi, dường như vừa khéo quá nhỉ?”

Đối phương giải thích: “Chủ chiếc điện thoại sau khi phát hiện mất đồ đang Gọi ngay vào máy người nhà, lúc đấy, nam sinh kia không rời căn nhà, luống cuống làm cho rơi điện thoại bật dậy khỏi túi. Tôi thấy cậu ta khả nghi buộc phải new cất giữ.”

Hà Nghiên mỉm cười nói: “Có lẽ là thằng bé dại sẽ đắc tội có ai đó, đến cả trò đùa giữa đội ngũ nhân viên cùng với nhau, chưa liên hệ mang đến cậu ta. Anh đắn đo chứ, ở trường thằng bé xíu luôn bao gồm phẩm hạnh chất lượng cao.”

“Cô giáo Hà, tình huống trước mắt là cố kỉnh, giống như xem đoạn Clip. Tôi chưa mong mỏi bắt oan, đề nghị định báo án, mời cảnh sát mang đến giải pháp xử lý chuyện này.”

Đọc truyện đấu la đại lục

Anh ta đến Hà Nghiên xem đoạn phim. Biệt lập, cậu nam sinh kia Bước rời khỏi công sở với vẻ mặt lúng túng bấn, sau ấy nôn nóng bỏ đi. Ở hành lang, camera cũng sở hữu được hình ảnh cậu ta luống cuống lôi chiếc điện thoại từ trong túi ra. Bất luận có bị oan hay không, đều bằng cớ hiển nhiên hồ hết ăn hại đối mang cậu ta.

Hà Nghiên đành tỏ cách biểu hiện nhã nhặn, mỉm cười có người trong gia đình phụ trách: “Anh đừng vội, bản thân mỗi chúng ta trao đổi chút đi. Cậu đó là sinh cục, nhất thời đại dương đồ phạm buộc phải sai lầm, nên thả cậu đó một sơ hội để chữa chữa trị. Tất cả chúng ta giải quyết câu hỏi này ở giai đoạn này thôi, đừng báo cảnh sát bỏ thêm bất tiện, được không?”

“Nhân viên phạm tội, bảo đảm bị tác động đông đảo nhiệm vụ.” Đối phương đáp.

Hà Nghiên cười cợt căng hết cả da mặt: “Chẳng cần vẫn chọn thấy chiếc cầm tay đó sao, cơ quan an ninh các anh vẫn công tác vô cùng nhận trách nhiệm. Thật đấy! Bên tôi chưa từng thấy ai chịu trách nhiệm cũng như nhiều anh. Anh ngần ngừ bảo vệ ở trường tôi đâu, đừng nói một loại cầm tay ốm tí, mang đến loại bàn ghế làm việc của hiệu trưởng bị nghênh ngang khiêng ra ngoài, chúng ta cũng chả biết mặt đường nhưng mà chống sự.”

thành viên đảm đương bị Hà Nghiên chọc nhảy cười. Thấy bao gồm cửa, cô nhanh nhảu lựa lời: “Anh xem rứa này được chưa nhé? Chúng tôi đã dẫn sinh cục của tôi đến xin lỗi nhà chiếc điện thoại, đề nghị bọn họ tha thứ. Sau ấy, chuyển cậu ta về phê bình nghiêm túc.”

Coi thêm vô thượng sát thần

nhà bạn đảm đang cũng chưa cũng muốn to chuyện, ngần ngừ một lát, bảo cô dẫn sinh cục đi theo anh ta đến tậu tổ ấm mất của.

cầu thang máy đi lên, thẳng tới tầng đỉnh cao thì dừng lại. Cô tò mò hỏi gia đình bạn cáng đáng an ninh: “Điện thoại chẳng phải là của người đứng đầu nhiều anh đó chứ?”

“Không cần, là của thư ký tổng chủ tịch.” Đối phương hướng dẫn.

Hà Nghiên thầm bao gồm chút thuyệt vọng. Thẳng thắn nhưng mà nói, cô ao ước đó là chiếc điện thoại của tổng người có quyền lực cao. Hình như đứng ở vị trí này chắc chắn là thành viên gia đình độ lượng, biết nể mặt, chỉ việc cô nói vài câu ung dung, chuyện dường như vẫn được giải quyết luôn. Ngược lại, nếu là thư cam kết, sự việc vẫn hơi khó đối phó một ít.

siêu chưa may, sự tình đúng như cô dự đoán. Cô thư ký kết trẻ xinh đẹp khôn xiết không thân thiết, trầm mặt từ phòng chủ tịch đi ra, thờ ơ lườm Hà Nghiên 1 cái: “Việc này còn tồn tại gì để nói sao?” Xem thêm truyện sắc

Hà Nghiên mỉm cười mang cô ta: “Cậu đấy còn trẻ, nhất thời đại dương độ phạm lỗi, nên cho cậu ấy cách để sửa chữa, cô xem giành được không? Chúng tôi dẫn cậu ấy cho xin lỗi cô đây.”

Ả thư cam kết phì cười: “Ai quán triệt nó cơ hội sửa chữa? Cứ vào đồn cảnh sát là chữa được tất. Mọi người không hiểu chuyện thì yêu cầu được giáo dục đến có lợi.”

câu nói này thật sự rất khó nghe, nam sinh che khuất lưng Hà Nghiên kích hễ biện bạch: “Tôi chưa lấy trộm điện thoại của cô, là cô dụ dỗ bên tôi, chúng tôi không gật đầu đồng ý, cô liền vu khống chúng tôi.”

Hà Nghiên thầm kêu “không dứt rồi”, chưa bàn đến thật giả, tính năng này rành mạch đã lột trần sự tình, có công dụng quan trọng nói tiếp ở giai đoạn này. Quả nhiên, sắc mặt thanh nữ thư cam kết thoáng đổi khác, hừ lạnh một tiếng, đáp: “Có yêu cầu bên tôi đổ oan hay không, không phải tổ ấm cậu nói là dứt, bản thân mỗi chúng ta mời công an mang lại đi.”

Hà Nghiên nhanh chóng nói mấy câu xoa dịu, trong lúc hỗn loạn, cửa cầu thang máy bên kia bật mở, bỗng nhiên nghe nổi tiếng gia đình hờ hững hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Giọng anh ta chưa cao nhưng lại có lẽ chấn áp giọng thành viên gia đình xuống. Hà Nghiên như bị kim đâm, quay phắt đầu lại liền trông thấy bộ mặt thờ ơ của Phó Thận Hành.

Ả thư ký vội cất giấu vẻ phách lối, oan ức kêu lên: “Ngài Phó.”

Phó Thận Hành quét mắt về phía Hà Nghiên, rồi ánh mắt viên gánh vác thận trọng. Gánh vác bình yên nôn nóng thuật lại sự việc đến anh ta nghe. Anh ta nghe xong, lại nhìn Hà Nghiên, hỏi: “Cô giáo Hà, đây là sinh cục của cô ấy à?”

Đọc thêm truyện phàm nhân tu tiên

Cô siết chặt cánh tay cậu nam sinh, cấm đoán phép cậu ta kích rượu cồn, đáp lời Phó Thận Hành: “Đúng núm, là sinh cục của tôi, cũng chính là bạn làm việc sở hữu Vu da. Phẩm hạnh của cậu đấy cần làm gi, Vu da biết ấy, cậu ấy ko phải là dạng người nhà say đắm móc túi vặt.”

Ả thư ký nghe vắt vội vã định bào chữa trả tuy thế bị ánh mắt của Phó Thận Hành rào cản.

Anh ta nghìn Hà Nghiên, mặc nhiên nói: “Nếu là học trò của thầy giáo Hà, nạm thì để cô giáo Hà dẫn về đi.”

Hà Nghiên cần yếu ngờ anh ta dễ chuyện trò bởi thế, nhất thời có chút kinh ngạc. Thấy anh ta khẽ nhíu mày, cô vội kéo học trò tới cảm ơn: “Cảm ơn, cảm ơn, thật sự chân thành cảm ơn anh.”

Cô sợ nảy sinh băn khoăn, liền nhanh chóng cáo từ dẫn cậu nam sinh rời đi. Vừa vào tới thang máy, cô bất chợt bị anh ta Điện thoại tư vấn giật lại.

“Cô giáo Hà.” Phó Thận Hành nhếch khóe môi, hỏi cô: “Buổi về tối có nhàn không? Cùng cả nhà nạp năng lượng dở cơm nhé?”

Cô hơi ngẩn ra, lập tức đồng ý: “Được, chúng tôi đang mời anh.”

Anh ta chưa chịu rút lui, cười như chưa cười: “Cô giáo Hà, trong mắt cô chúng tôi là người nhà không tất cả phẩm hạnh ư? Chỉ cần 1 bữa ăn thôi, bên tôi còn đề xuất tham nạp năng lượng của cô ý sao?”

Đón đọc thêm thể loại truyện bách hợp hay nhất tại truyen24.com

Anh ta nói biệt lập vì vậy, cô chưa cầm lại giả ngu nữa, cười cợt gợi ý thẳng thắn: “Phó tiên sinh, anh hiểu lầm rồi. Là ck tôi tính hay ghen, không đam mê chúng tôi tiếp xúc với tổ ấm khác phái. Tôi cùng bạn bè ra kế bên nạp năng lượng 1 bữa ăn cũng trở nên anh ấy ghen đấy, tôi thật sự không có gì biện pháp nào khác.”

Anh ta nhếch môi, cất giọng mỉa mai: “Cô giáo Hà, cô cũng hiểu lầm rồi. Bên tôi chưa gồm ý theo đuổi cô. Có chút chuyện của Vu da ước ao nói có cô tuy nhiên có một số người khác ở đây không tiện.”

đang nói đến nước này, cô cấp thiết phủ nhận lời: “Nhưng chuyện hiên giờ đang xin cảm ơn anh.”

Anh ta khẽ cười: “Được.”

“Vậy anh hãy chờ điện thoại của mình.”

Cô lái xe đưa cậu nam sinh về trường, cậu ta im lặng suốt mặt đường đi cho đến lúc xe tiến vào cổng bắt đầu bướng bỉnh nói: “Cô giáo Hà, em thật sự chưa lấy chiếc điện thoại đó, là bạn gái kia sẽ hãm hại em. Cô ta, cô ta….” Cậu ta chưa nói đề xuất lời, mặt mũi đỏ bừng.

Hà Nghiên liếc nhìn cậu ta, bình thản nói: “Dù vậy nào đi nữa thì cô ta cũng đổ oan thành công mang lại em. Bày tỏ em không có tác dụng ở đó được nữa rồi.”

Cậu nam sinh chưa phản bác, cúi đầu trầm mặc một hồi, tự nhiên hỏi thăm: “Buổi về tối cô ăn uống cơm ở đâu?”

Cô nhíu mày: “Hả?”

“Em đã đi với cô.” Cậu ta tuy thuần phác nhưng không dại, chắc là quan sát ra Hà Nghiên vì chưng bài toán của cậu đành buộc phải nhấn lời dây dưa có các bạn đàn ông kia: “Cô nói đến em biết diện tích, em vẫn bên ngoài đợi cô, gồm chuyện gì cô cứ Điện thoại tư vấn đến em.”

Hà Nghiên nghe ráng cười, trong lòng cảm nhận ấm áp áp: “Một nam sinh cũng như em có vẻ đảm đương được không? Mau quay về trường đi. Sau này ít đi làm thêm thôi. Học kỳ tới cô đang nạm giúp em giành được học bổng. Còn nếu không đủ tiền thì cứ lấy trước ở khu vực cô, chờ tốt nghiệp đi làm rồi trả cô. Dù sao tiền của cô ấy cũng ko kể lãi như ngân hàng. Dẫu vậy em phải ghi giấy nợ đó nhé. Bản thân mỗi chúng ta mất lòng trước được lòng sau.”

“Cô giáo Hà?” Vành mắt cậu nam sinh lại đỏ lên.

“Này này này.” Cô đỗ xe mặt đường, chỉ tay vào cậu nam sinh, nói giỡn: “Tốt bần gì cũng là cánh mày râu cứng cáp, đúng đắn đừng nói mấy câu sến súa. Giáo viên của em tốt cầm cố nào, các bạn phần lớn biết, không phải em nói mang lại cô biết đâu. Chi tiết, cô gồm ông chồng rồi, em đừng tất cả yêu thầm cô đấy nhé.”

Cậu nam sinh nghe nỗ lực dở khóc dở cười: “Cô giáo Hà, cô…cô, thật tự luyến quá đi, em chưa thích hợp thanh nữ hơn tuổi đâu.”

“Đi đi đi.” Cô làm bộ bực tức, đuổi cậu nam sinh xuống xe: “Nhanh vào học đi! Đúng là thằng nhóc chần chừ bên trên dưới gì cả.”

Cậu nam sinh Bước xuống dẫu vậy đã không chịu buông cửa xe, cúi các bạn hỏi cô: “Cô giáo Hà, lát nữa cô đi đâu nạp năng lượng cơm mang tổ ấm kia?”

Cô hiểu rõ ý tốt của cậu ta, quan sát cặp mắt trong veo đó, cô cười nói: “Cô giáo em ko phải thổ hào, chưa đến được mấy vị trí sang trọng đâu, cao cấp là tìm mấy nhà hàng ăn uống gần trường là được. À, em cảm nhận ‘Tự Tại Thiên’ ở phía Tây trường cụ nào?”

‘Tự Tại Thiên’ ở phía tây trường học, không khí không quá bự, cấp bậc bình quân, không sơ sài cũng chưa quá đắt đỏ. Đối mang Phó Thận Hành, Hà Nghiên gồm trung ương lý tàn ác, lại sợ anh ta lấy nuốm đè mình, kèm theo không Chịu đựng ở thông thường phòng mang anh ta bắt buộc cố ý đặt bàn rời.

Cô luôn đúng giờ, ngạc nhiên Phó Thận Hành còn đến sớm hơn cả cô: “Tôi đã ở phòng 502, gia sư Hà, cô đã tới chưa?”

Anh ta mang lại trước, Hà Nghiên cần yếu bảo anh ta ra ngồi bàn rời, do vậy đành bất chấp đi lên lầu.

Lúc đẩy cửa ra vào, thấy anh ta đã đứng trước khung cửa sổ. Nghe tiếng cửa ngõ mở, anh ta lạnh lùng quay lại nhìn, sau ấy cầm lại hướng bên ra xung quanh khung cửa sổ, nhàn nhã nói: “Có cảm giác đô thị này như 1 con quái nhân, ban ngày lấp phục bất tỉnh, ban đêm tỉnh dậy, sử dụng ánh sáng của đèn màu chú ý cô, sau đó nuốt chửng lấy cô, khiến cô lâu dài mắc kẹt trong bóng đêm.”

Hà Nghiên chưa biết rằng xúc cảm của anh ta, cô khẽ nhướng mi, đối đáp: “Có lẽ anh là mình trời sinh sợ hãi trước bóng đêm, dù sao anh cũng không hề là đụng vật quan sát trong bóng buổi tối.”

Phó Thận Hành bảo cô ngồi vào bàn: “Tôi sẽ lựa chọn đồ ăn, ko có gì chứ light novel ?”

Đối với khuôn mặt này của anh ấy ta, Hà Nghiên vẫn nặng nề khống chế được vẻ stress, cô vô thức dùng sự khôi hài để giảm bớt trung khu trạng: “Không sao, chỉ cần có thức ăn chưa quá đắt là được.”

Anh ta cười nhạt: “Có lẽ là trả được.”

Hai bạn chẳng còn để nói, anh ta không mở miệng, cô liền cúi đầu ăn uống, cũng không dữ thế chủ động truyện trò. Ẳn hơn nửa tiếng, anh ta hốt nhiên hỏi cô: “Cô giáo Hà, cô nói theo cách khác mang đến tôi biết bởi vì sao lại sợ chúng tôi không?”

Cô sửng ốm, ngước ánh mắt anh ta.

“Xin đừng nói mấy câu cũng như hiểu lầm gì đó. Biểu hiện của cô ấy chưa giống lạt mềm buộc chặt, nhưng mà phát ra từ nội vai trung phong sợ chúng tôi. Bên tôi rất mong mỏi biết điều đó.” Anh ta nói.

Cô yên lặng chú ý anh ta 1 lúc lâu, buông đũa kiên quyết trả lời: “Mấy năm trước bên tôi chạm mặt một bọn giật. Anh & hắn bao gồm điểm giống nhau, mang lại nên…”. Cô cười áy náy: “Cho đề xuất bên tôi mới nói là hiểu lầm chứ chẳng phải lừa gạt anh đâu.”

Anh ta khẽ mím môi: “Chỉ là gồm điểm giống nhau?”

Cô bất lực nhún vai: “Được rồi, ko phải chỉ có điểm giống nhau, nhưng là có thể thật. Sự Việc đấy đã biến đổi thành bóng Black trong tôi. Như vậy, lúc vừa bắt gặp anh tôi đang luống cuống, muốn anh khôn cùng thông cảm.”

Phó Thận Hành cười cợt cười: “Hẳn là lỗi của tớ, dù sao cũng từng dọa cô.”

truyện trò dỡ mở, Hà Nghiên cảm nhận thoải mái hơn một ít, cô vừa cười vừa nói: “Vì vắt anh đừng hiểu sai ý chúng tôi, bên tôi đối với anh không hề lạt mềm buộc chặt. Bên tôi kết hôn rồi, cảm tình mang ông chồng chất lượng cực cao.”

Phó Thận Hành lờ lững đồng ý, bảo cô uống nước: “Xin lỗi, bên tôi còn chưa được nói rõ nhằm mời cô tới là gì. Để cảm ơn chuyện trước kia, chúng tôi xin Tặng Ngay cô 1 món quà.” Nói xong, anh ta nghiêng bạn lấy 1 chiếc hộp bên dưới gầm bàn ra, đưa đến cô.

Cô hơi không ngờ, còn tưởng anh ta nói tới chuyện bảo lưu việc học đến Vu da, vội hỏi: “Anh khách khí quá, thứ này bên tôi không vậy dấn.”

Anh ta chưa Chịu đựng thu tay: “Nhận đi, chẳng phải thứ đáng giá gì, bật mí xem phù hợp chưa.”

Hà Nghiên đành dìm lấy mẫu hộp, mở ngay trước mặt anh ta. Vừa mở nắp, sắc bên cô thoáng chốc tái nhợt, vung tay hất cái hộp ra ngoài. Hình ảnh trong hộp văng tung tóe, rơi vãi khắp vị trí. Tất cả 1 tấm rơi trên bàn ăn luôn trước bên cô. Các bạn con trai trong ảnh hai mắt vô hồn, khuôn bên đầy máu, xương cổ lộ ra trắng hếu.

Hắn đó chính là kẻ bắt cóc “Khỉ Còm”. Cô nhớ, cô sẽ luôn nhớ rõ.
Author : Bối Hân

Đọc full link truyện vật trong tay

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>