Review truyện Thanh Dương Khê Ca


Thanh dương khê ca là câu truyện xuyên không về cổ đại của cô gái Tiêu Dực, đọc truyện ngay bạn nhé

giới thiệu truyện Thanh dương khê ca

Tác giả: Hạt Táo Xanh
Thể loại: ngôn tình, xuyên không, sủng, điền văn, nữ cường, cổ đại

Trích đoạn truyện Thanh dương khê ca

Tiêu Dực là bị đau mà tỉnh lại, hơn thế nữa là bị vật bén nhọn đâm vào đau tỉnh. Mở mắt ra, chung quanh tối đen, hẳn là buổi tối. Hơi hơi ngẩng đầu, trên trần nhà có ánh sáng yếu ớt rọi tới rất có thể thấy đc ở kề bên cô có 1 đống đá, bên trên mũi nhọn còn dính vết máu. Bên phải huyệt thái dương thật là đau, đưa tay lên sờ, đúng là một tay đầy máu.

“Ai nha! Chảy máu, chảy máu!”

Có người kêu lên sợ hãi đem nâng cô dậy, Tiêu Dực cảm thấy bên trên người nơi nơi đều đau, rất giống hệt như bị người đánh toàn thân. Tiêu Dực ngẩng đầu nhìn người vây quanh trước mặt cô, cũng không biết là vì duyên cớ gì có vết thương vẫn chính là bị các nàng dọa đầu muốn hôn mê. Những người này mặc đồ làm cô cảm giác giống hệt như âu phục trong phim cổ trang. Quay đầu nhìn xung quanh, không biết hoàn cảnh như thế nào, đấy là địa phương gì?

Đọc full Truyện ngôn tình cao h

“Tiêu Dực, người này ngươi đã cưới về, kia còn có đạo lý gì muốn đổi? Chuyện lúc này ta cũng không so đo với ngươi, ngươi vẫn chính là mau mau về nhà động phòng đi thôi!” Có người lấy miệng ban ơn nói chuyện với cô.

Tiêu Dực lắc không đồng ý, vỗ vỗ tai, động phòng? Cô lại không kết hôn, đến ở đâu động phòng? Tiêu Dực nâng tay đụng vào chỗ bị thương, khổ cực đến chảy nước mắt, cho nên cô không nghe lầm sao?

“Các ngươi như thế nào lại như vậy? Lừa người trước, sau đó đả thương người, chẳng lẽ cứ như thế quên đi sao?” thì thầm là người đã giúp đỡ cô lên.

“Hừ!” Phụ nhân lúc trước dùng miệng ban ơn kia khinh thường mà cười lạnh, “Tiêu Dực, kẻ bất lực giống ngươi vậy có thể lấy đc phu đã thật giỏi rồi, còn nháo cái gì nữa?”

Kẻ bất lực? Cô tuy rằng không thể nói là chiến thắng hơn nhân sĩ* gì, nhưng cùng cái danh kẻ bất lực cũng không quan hệ với nhau đi? Còn tồn tại cái gì cưới phu? Tiêu Dực mê mang nhìn nàng, người này đang nói cái gì hả?

(*nhân sĩ: Từ chung chỉ các người nhập cuộc cách mạng, có danh vọng)

Đọc truyện đam mỹ cao h

Một tên gay đột nhiên chắn trước mặt cô – nghĩ hắn là gay vì hắn là 1 người nam nhi lại mặc váy vẽ hồng trang, ngón tay Lan Hoa Chỉ* thật đẹp còn cầm theo chiếc khăn tay vẫy qua vẫy lại. Tiêu Dực lui về sau vài bước, bộ dáng tên gay này thật khủng bố, khiến cho cô nhớ tới tú bà thanh lâu trong TV.

(*Lan Hoa Chỉ: lấy ngón tay cái & ngón giữa chụm lại vói nhau sẽ thành kiểu này.)

Gay lắc lắc thân mình đi đến trước mặt cô, vẫy cái khăn tay khinh thường nói: “Tiêu Dực, ngươi cũng chưa biết lấy nước tiểu tự soi chính mình, ngươi ăn không đủ mặc cũng không đủ mà còn muốn cưới ta? Ngươi xứng đôi với ta sao? Nói cho ngươi biết, tháng sau ta sẽ lập mái ấm gia đình, là Tam tiểu thư nhà thôn trưởng, nhà thôn trưởng nha! Ngươi hoàn toàn có thể so sánh sao? Nhà thôn trưởng gia là mỗi ngày nấu đồ ăn đều thả mỡ heo, mỗi tháng rất có thể ăn ba cân thịt, ngươi so với nàng được sao? Hừ!”

Cái khác Tiêu Dực nghe không hiểu biết nhiều, câu không xứng với hắn kia cô nghe đến liền hiểu, khóe miệng Tiêu Dực co rút mạnh, làm cô xứng với cùng 1 người như vậy còn không bằng chết, quên đi. Đầu Tiêu Dực thật đau, trên người nơi nơi đều đau, vừa vặn có 1 cô bé giúp đỡ cô nói: “Tiêu Dực, quên đi, bọn họ đi về trước, đầu ngươi đang chảy máu đó.”

“Ừ.” Tiêu Dực trả lời, và đúng là cầu còn không đc đây.

Toàn người của gia đình kia khinh thường phỉ nhổ cô cùng đám người vây xem khe khẽ nói nhỏ dại. Nàng kia trợ giúp cô rời đi, cong cong đi dạo quẹo vào một trong những ngôi nhà nhỏ tuổi, cho cô ngồi bên trên cái ghế bé dại phụ thuộc tường.

Xem thêm Truyện đam mỹ sủng

“Tiêu Dực, ngươi trước ngồi nơi này, ta đi lấy tro rơm rạ cho ngươi cầm máu.” Nàng kia nói rồi vội vàng đi về phía cách vách phòng, chỉ chốc lát bưng một chén bụi đen như bột phấn đến, lấy tay vên tán lên bên trên đầu cô.

Tiêu Dực tránh đầu đi, nâng tay chỉ chỉ bát bột phấn black color kia: “Đây là cái gì?”

“Tro rơm rạ, ngươi đừng động, mau rắc cái này để máu dừng lại.” Nàng kia đem đầu cô dìu tựa vào tường hơi ngửa lên, cẩn trọng mà đem cái kêu rơm rạ gì đấy rắc vào vết thương, cư nhiên thật sự cầm máu.

Tiêu Dực từ từ nhắm hai mắt lại bỏ mặc nàng ép buộc, tuy rằng không biết người trước mắt, nhưng cô có lại cảm giác cô nàng này sẽ không còn tổn thương cô. Tiêu Dực nhanh chóng ở phía trong đầu nhớ lại những chuyện sau thời điểm bị đau tỉnh lại, cô có ngốc cũng bắt gặp không đúng, huống chi cô không ngốc.

Cô giống như gặp mặt chút chuyện mà khoa học không hề lý giải, người mặc đồ cổ trang, chính mình mặc cổ trang là 1 thân hỉ phục red color, còn tồn tại gian phòng này, bên dưới ánh nến mờ tối rất có thể thấy rất rõ vách tường bùn đất, bài trí cũng là rất hiếm vài món vật dụng gỗ rách nát, không nên lại tiến thêm một bước nghiên cứu chỉ biết nhà người này rất nghèo.

Giờ phút này, cô hẳn là ở cùng người sử dụng, chuyện như thế hẳn là đang nằm mơ. Nhưng bên trên đầu đau, bên trên người đau, đều rõ ràng nói với cô, cô Chưa hẳn nằm mơ, đó là sự thật. Tiêu Dực nghĩ, chẳng lẽ cô gặp xuyên việt không truyền thuyết?

Xem thêm Truyện ngôn tình ngược

cô bé rắc tro rơm rạ bên trên đầu cô thở dài: “Tiêu Dực, ngươi nghe ta khuyên một câu, nam tử kia không đáng để ngươi làm như vậy, ngươi đừng nên lại chấp nhất, ngươi xem, một thân bị đánh như thế, còn bị thương, ai…”

Thì ra thật sự có người đánh cô. Tiêu Dực không thì thầm, chỉ mở ánh mắt chằm chằm tay mình, nhắm mắt lại mở mắt, vẫn là không thay đổi.

“Tiêu Dực, ngươi làm sao vậy?” Nàng kia cầm lấy hai tay cô lật qua lật lại nhìn: “Tay không có bị thương đến, sao?”

Tiêu Dực cười khổ, hồi nhỏ học võ phòng thân, bên trên mu bàn tay bị đao cắt để lại một vết sẹo thật dài. Hiện tại, vết sẹo kia không có. Không dừng lại ở đó, cho dù bản thân cô không tồn tại vết sẹo đao kia, chính là bên dưới ánh nến này lại nhỏ yếu, cô cũng có thể nhìn ra được đây không phải là tay cô. Nói như thế,cô là linh hồn xuyên qua. Thật sự là chuyện tình lộn xộn.

Tiêu Dực nhắm mắt lại mở mắt: “Ngươi là ai?”

“Cái gì?” Nàng kia giật mình rất to lớn.

Tiêu Dực thở dài một hơi: “Ngươi là ai? Nơi này là chỗ nào? Còn có ta làm sao rất có thể bị đánh, làm sao có thể bị thương?”

“Tiêu Dực, ngươi.. Ngươi.. Ngươi…” Nàng kia nói ‘ngươi’ cả buổi, lại nhìn chằm chằm miệng vết thương ở huyệt thái dương của cô nửa ngày, một bộ mặt lo ngại bi thương: “Nhất định là đụng bị thương đầu rồi, Tại Sao rất có thể như vậy? Ta đã sớm nói ngươi chớ nên đi, ngươi cố tình muốn đi, vậy bây chừ phải làm sao mới tốt?”

Vẻ mặt đầy lo ngại trong góc nhìn không phải giả, người này là thật lòng âu yếm cô. Tiêu Dực cười nhàn nhạt với nàng: “Ta không sao, đó là không nhớ chuyện gì, ngươi nói cho ta nghe một chút đi.”

Nàng kia càng gấp: “Cái gì cũng đều nhớ không nổi còn nói không tồn tại việc gì? Tiêu Dực, ngươi đừng làm ta sợ, ta là Đàm Chương Nguyệt, ngươi thật sự không nhớ rõ?”

Tiêu Dực phủ nhận, Đàm Chương Nguyệt gấp đến độ tay chân có chút luống cuống. Tiêu Dực cũng bày ra bộ mặt chưa chắc chắn gì: “Đây là có chuyện gì? Như thế nào đều không nhớ gì cả? Ngươi trước nói cho ta nghe một chút chuyện trước kia của ta đi, xem xem ta có thể nhớ tới một ít gì hay không?”

Đàm Chương Nguyệt lo lắng mà hừ hừ vài tiếng, ngồi xuống ở bên cạnh cô ban đầu nói toàn bộ.

Nơi này là thôn Thanh Dương. Chủ thân thể này gọi là Tiêu Dực, cùng tên với cô, là cái tú tài*.

(*Người thi hương đậu dưới hàng cử nhân.)

Tú tài Tiêu Dực là nữ duy nhất thi được tú tài, kế tiếp ngay cả học vài năm cũng chưa thi đc cử nhân. Sau khoản thời gian cha and nương cùng qua đời, tú tài chính mình không màng chuyện đời, rất nhanh liền trở thành tú tài nghèo, vẫn chính là cái loại ăn không đủ mặc cũng không đủ này. Tú tài nghèo ngay từ trên đầu đã bán gia sản mà nương lưu lại sống qua ngày, sau này rất có thể bán đều bán, đành phải chép sách giúp tiệm sách trong thành đổi chút bạc sống qua ngày. Trong ngày đa số thường là nàng này theo nhóm thư sinh đàm thi luận từ làm chút học vấn, kỳ thật nói trắng ra là mua chút danh tiếng.

Tú tài nghèo Tiêu Dực đại khái còn cảm nhận thấy chính mình thật rất giỏi rất có trí thức, không biết là muốn học người khác tới làm một đoạn giai thoại thư sinh mỹ nam, vẫn thật sự là đầu óc buồn phiền đậu thích Diệp Lan trong thôn – đó là nàng lúc trước đến nhìn người yêu kia, vì vậy tiến đến cầu hôn.

vốn dĩ là Diệp gia không đáp ứng, sau đây không biết ra làm sao lại đáp ứng. Chính vì như thế tú tài nghèo cố gắng coppy sách ba tháng, lại mượn đông mượn tây gom lại ba lượng bạc đưa cho Diệp gia làm tiền lễ. Tiếp nối là hôm nay vui vẻ hớn hở đem công tử xinh xắn như hoa trong thôn cưới về.

Uống rượu quá ba tuần vào tân phòng xốc khăn voan lên vừa thấy, trời ạ, đây không phải là công tử Diệp Lan mà chính bạn thích kết duyên. Vì vậy tú tài nghèo Tiêu Dực nôn nóng vọt tới Diệp gia lý luận, kết quả lý luận không thành bị chế giễu còn bị đánh một chút, đẩy đụng ngã đầu vào đá lớn, chờ Đàm Chương Nguyệt dìu nàng vùng lên, thân thể nội bộ này cũng đã thay đổi linh hồn.

dĩ nhiên Đàm Chương Nguyệt nói đc có vẻ hàm súc, bất quá cũng chính là ý tứ này.

Tiêu Dực nghĩ, tú tài nghèo Tiêu Dực kia cũng thật sự là đoản mệnh, không chết cách tử tế mà té đụng đến huyệt thái dương liền như vậy đi. Nhưng là chính mình đâu? Chẳng lẽ nói cô cũng đã chết mới xuyên việt đến khối thân thể này? Nhưng là cô làm sao hoàn toàn có thể chế đây? Ví dụ còn cùng quý khách uống rượu, cô chẳng qua là đầu choáng váng tựa vào ghế ngồi một lát mà thôi. Ai… Quả thật là khoa học không hề giải thích.

được rồi, đã như vậy từ nay ban đầu cô coi như là Tiêu Dực này đi, dù sao cuộc sống đời thường kiếp trước không đáng lưu luyến, ở đây một lần tiếp nữa bước đầu lại cũng chưa chắc không đảm bảo. Đó là, bản thân thật chính xác là nghèo, nhìn xem phòng ở này, cái gì cũng đều không tồn tại, thật sự là nhà chỉ có bốn bức tường.

“Tiêu Dực, ngươi thấy khá hơn 1 chút nào chưa? Ta đưa ngươi về nhà nha!”

“Nơi này…” Chưa hẳn nhà cô? Giỏi quá, xuất sắc quá, cái nhà nghèo như vậy là nhà cô mà nói thật muốn làm lại từ đầu thì…

“Nơi này là nhà của ta.” Đàm Chương Nguyệt một mặt đau thương: Tiêu Dực ngay cả nhà của mình cũng đều đã quên.

Tiêu Dực gật gật đầu: “Ta cũng không nhớ nhà ở chỗ nào, phiền phức ngươi đưa ta trở về đi!”

Nếu nhà Đàm Chương Nguyệt muốn dùng nhà chỉ có bốn bức tường mà hình dung mà nói, như vậy nhà Tiêu Dực – nhà Tiêu Dực trước kia cơ bản là không còn dùng nhà chỉ có bốn bức tường hình dung – bốn vách tường cũng không hoàn toàn còn rất có thể nào sử dụng từ này! Tiêu Dực ngây người, thì ra thế này mới thật sự làm lại từ đầu.

Thời điểm ở bên phía ngoài không nhìn ra cô còn không dám nghĩ như vậy, khi vào phòng ở bên dưới ánh nến mờ nhạt, rốt cuộc thấy rõ nhà sau này của cô: hai mặt tường đất cong vẹo, Tiêu Dực không tin tường kia sẽ không bất ngờ ngã xuống đè chết người chứ. Hai mặt khác thảm hại hơn, ngay cả tường đất cũng không hẳn, là một căn lớn nhỏ dại không đồng điệu chất gỗ không đều với nhau, trát chút cỏ tranh ở phía trên, dày ba ly Dường như đứng lên xem như tường, cái này có thể ngăn gió che mưa đc sao? Tiêu Dực ngẩng đầu nhìn, không ngoài ý muốn nhìn thấy cỏ tranh bên trên nóc nhà.

ở vị trí chính giữa phòng tạo nên sự vẻ 1 tấm thiếu xuất bán chỉ chân tứ phương bàn, thiếu xuất bán chỉ chân kia dùng mấy khối chuyên điếm. Bên trên bàn đại khái là lúc này tiệc mừng: một bầu rượu, mấy đôi đũa, ba bốn cái chén thiếu miệng, trong chén còn có chưa chắc chắn là nước hay là rượu, bốn năm bàn đồ ăn, đều là tố*. Sát bên bàn là ba chiếc ghế dài, của phòng còn có một chiếc hệt như bồn tắm gỗ, hai thùng gỗ, một cây đòn gánh, một chiếc tối như mực mộc quỹ*, cửa tủ để chút chén đũa linh tinh, ngăn chân tủ làm nên vẻ một cái hệt như ngăn để nồi.

(*Diều những loài chim gà, bíu hay bọc chứa thức ăn ở dưới cổ. Mực mộc quỷ: chính là chiếc chạn bát, hay nói một cách khác là tủ đựng thức ăn. Nhưng ông bà rất lâu rồi vẫn quen gọi nó là gạc-măng-rê (Garde à manger). Có lẽ rằng những chiếc tủ này Ra đời từ rất lâu rồi Pháp thuộc nên mới được gọi theo phiên âm như thế.)

Phía bên phải dùng bụi cây cối cách mặt trái, phía sau dán chữ hỉ thật to, phía sau nữa ước chừng chính là ‘Tân phòng’ của cô.

Tiêu Dực thở dài: “Đàm Chương Nguyệt, ngươi nói cho ta biết, trên đời này còn có người đối với ta còn nghèo hơn sao?”

Đàm Chương Nguyệt mở to hai mắt nhìn cô: “Tiêu Dực, không nghĩ tới ngươi cũng có thể có thời điểm vui nhộn như thế.”

Tiêu Dực cảm thán một tiếng, người có nhà như thế, nếu đó là cô cô cũng không nguyện gả, còn muốn cưới cái hoa hậu gì của thôn?

Đợi chút, cưới? Cưới???
Chúc bạn đọc truyện Ngôn tình hoàn Thanh Dương Khê ca vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>