Review truyện Chinh Phu


Chinh Phu kể về Đi Mạt Mạt, cô là chủ của mã trường Đinh Gia khét tiếng nhưng cô chỉ mới mười tám cái xuân xanh!

giới thiệu truyện ngôn tình Chinh Phu

Tác giả: Chu Ánh Huy
Thể loại: ngôn tình, nam cường nữ cường, cổ đại

Trích đoạn truyện Chinh Phu

Gió lớn cao ráo, thổi quét trên một cánh đồng bát ngát và bao la.

ở trong tiếng gáo thét của gió, một con ngựa màu nâu từ vùng quê bên kia chạy tới.

Người có thuật cưỡi ngựa điêu luyện trên lưng ngựa, chạy băng băng nhanh như chớp trên đoạn đường, giống hệt như là muốn tuyên chiến đối đầu và cạnh tranh tốc độ với cuồng phong (gió lớn), vốn là còn có 1 con ngựa gray clolor đuổi theo ở phía sau, nhưng đã bị bỏ xa trong tích tắc.

Khoảng chừng một phút sau, con ngựa màu nâu đến bên dưới một góc cây đại thụ cao lớn tươi tốt.

Đinh Mạt Mạt ghìm cương ngựa lại, quay đầu lại nhìn. Ánh sáng tỏa nắng của mặt trời lúc ban ngày chiếu qua cành lá Si Lạc, chiếu rọi lên dung nhan xinh đẹp của nàng.

Nàng có khuôn mặt đẹp đẽ, nước da màu mật ong sáng loáng trông rất khỏe mạnh, tuy rằng có ngũ quan tinh tế & xinh đẹp, nhưng góc nhìn lại phát ra một chút anh khí( khí khái hào hùng) mà một tiểu thư khuê cát ít khi có đc.

Mới vừa tròn mười tám tuổi, đang lúc thanh xuân, không chỉ là thân thể bách hơp mềm mịn yểu điệu, dung mạo xinh đẹp có 1 0 2, giờ phút này nàng cầm dây cương ở bên trên sống lưng ngựa, khắp cơ thể lại càng hiện ra thần thái sáng láng, mắt chói đến phi phàm.( lạ thường)

Nhưng nếu là kẻ đến từ bên phía ngoài, cho dù cho là ai cũng không nghĩ ra một cô nương trẻ tuổi và xinh xắn như vậy, chính là chủ tử đương gia của “Mã Trường Đinh gia” có tiếng tăm lừng lẫy ở một dãy Đông Bắc.

Hơn hai năm trước, thân phụ của nàng là Đinh Kiến Phương không may bận rộn phải bệnh nặng nên qua đời, vì mình là đứa con gái duy nhất nên nàng phải đón nhận thống trị gia nghiệp lớn như thế.

Vốn mỗi người không coi trọng nàng vì nàng là nữ nhân lại còn trẻ tuổi như vậy, thậm chí còn có một số người có tâm trạng hả hê (vui sướng khi người gặp họa) chờ xem kịch vui, nhưng bộc lộ của nàng lại khá xuất sắc, không chỉ là không làm tác động tới việc mua sắm của Mã Trường, mà hoàn toàn trái ngược còn làm cho nó xuất sắc hơn, khiến cho mọi người không thể không phục phiên bản lãnh của nàng.

cục bộ nhưng thứ này, toàn bộ công lao đam mỹ là do ngay từ lúc nhỏ dại nàng đã đc dạy dỗ nghiêm khắc, năm này qua tháng nọ, nàng đã có không thiếu thốn kỹ năng để chào đón gia nghiệp.

Đinh Mạt Mạt đợi một lúc lâu ở trên lưng ngựa, con ngựa đen ở phía sau rốt cuộc cũng đuổi tới.

Nam tử thở hổn hển bên trên sườn lưng ngựa, thất bại dưới tay nàng, gương mặt chính trực ngăm đen có vẻ khó coi.

“Không công bằng!” Tưởng Kiệt Vũ la hét tới đỏ mặt tía tai, trong năm này hắn hai mươi bảy tuổi, là nhị công tử của Tưởng gia buôn bán hãng vải ở vùng ở bên cạnh.

Nghe hắn kháng nghị, Đinh Mạt nhíu mày liễu lại, mặt đẹp xẹt qua một chút khinh thường.

“Không vô tư tại vị trí nào? Lần trước ngươi nói con ngựa của nhà ngươi bị bệnh, mới hoàn toàn có thể thua ta, cho nên vừa mới rồi trước hết ta đã để cho ngươi chọn ra một con ngựa từ trong chuồng ngựa trong phòng ta, mà ta cũng không cưỡi “Truy nguyệt”, ngươi còn không phục cái gì?” Nàng hỏi Ngược lại.

Con ngựa mếm mộ “Truy Nguyệt” trong miệng của nàng, có bước chân Nhất Nhật Thiên Lý (một ngày ngàn dậm), nếu như vừa rồi nàng cưỡi “Truy Nguyệt”, nhất định hắn sẽ bị thua thảm hại hơn.

ví dụ đấy là một cuộc tỷ thí vô tư, thế như hắn lại cảm nhận thấy bất bình với kết quả này, có chút không thể nào nổi.

“Ta…Cái đó…Còn ngựa này còn trẻ tình hình không cao, căn bản là chạy không nhanh!” Tưởng Kiệt Vũ vẫn bịa ra một Vì Sao.

Đinh Mạt Mạt vừa nghe đc, trong tâm biết được chuyện này cơ bản là nói dóc.

Nàng thân là chủ tử của mã trường, so với thực trạng của ngựa còn không rõ ràng sao? Con ngựa đen light novel này căn bản không có chút luận điểm nào, tình hình rất tốt!

“Được rồi, nếu ngươi thật sự cho rằng tình hình của nó không đảm bảo, không bằng họ bàn luận tọa kỵ (ngựa cưỡi), rồi lại so tài một chuyến nữa?” Đinh Mạt Mạt mở miệng ý kiến đề nghị.

Tưởng Kiệt Vũ nghe vậy sắc mặt cứng đờ, một chút bền vững cũng không tồn tại ở trong trái tim.

Thấy hắn thật lâu cũng không lên tiếng, tất nhiên là sợ lại bại dưới tay nàng phải mất hết mặt mũi, Đinh Mạt Mạt cũng không phải là kẻ thích gây sự nên cũng không hề kiên quyết muốn đọ sức với hắn thêm 1 cuộc nữa.

Nàng nhún vai một cái, nói: “Không muốn thì coi như xong! Nếu chúng ta lại đọ sức thêm 1 cuộc nữa, bỏ mặc hiệu quả ra làm sao, sau này đừng cứ ba ngày hai bữa lại la hét đòi tỷ thí nữa đc không?”

Nàng cũng không hẳn là kẻ tranh cường háo thắng, cũng không có khá nhiều hứng thú với tỷ thí, nếu không phải lúc trước Tưởng Kiệt Vũ tỷ thí với nàng còn đã thua rồi mà không phục, la hét nói vì con ngựa thương mến của hắn bị bệnh nên mới rất có thể thua, không kết thúc kêu gào đòi cùng nàng “công bằng” phân cao thấp, nàng nghĩ thầm, nếu lại so đọ thêm 1 cuộc nữa có thể khiến hắn từ nay sau đây câm miệng lại, cũng Chưa hẳn không hẳn là một trong chuyện tốt, chính vì thế mới đồng ý.

Tưởng Kiệt Vũ cắn răng, so với tài cưỡi ngựa của chính mình lại bại dưới tay một nữ nhân thì cảm hứng sâu sắc được không có chút ánh sáng trên mặt.

Miệng hắn chắc nịch nói: “Ta cũng không muốn so đọ với 1 cô nương y hệt như nam nhân, cho dù là thắng một giả nam nhân thì cũng không hề mê hoặc nữa!” (Melody: Eto.. “Giả nam nhân” Ngoài ra là có ý châm chọc chị này thì phải =.= Dường như ý nói chị nam nhân giả nữ nhân @_@ )

Giọng điệu hắn tràn trề giễu cợt ác ý, khiến cho Đinh Mạt Mạt không khỏi có chút giận.

“Giống như nam nhân thì thế nào? Dù sao cũng xuất sắc hơn kiên quyết muốn cùng người ta tỷ thí rồi lại thua không nổi( không chịu gật đầu đồng ý thua cuộc), đó mới là y hệt như nữ nhân!” Nàng nhịn không đc phản kháng and chê trách lại.

là người nào một ngày dài kêu gào muốn tỷ thí với nàng, vào bây giờ không chỉ không muốn thừa nhận mình thất bại, thậm chí còn ác ngôn( nói lời ác độc) với nàng, thật là một trong những chút khí phách cũng không có!

Nếu nói phiên bản lãnh của nàng không thua kém nam nhân, nàng sẽ xem đó là một trong câu mệnh danh, nhưng nếu nói nàng là một trong những “giả nam nhân ” hoặc là “cô nương giống hệt như nam nhân”, nàng không thể nào mừng đón được.

phải ghi nhận, năng lực bắn tên cưỡi ngựa và tính sổ sách của nàng không chỉ không hề kém nam nhân, chuyện cầm kỳ thi họa mà tiểu thư khuê cát rất cần phải học, nàng cũng không qua loa 1 chút nào.

Mọi thứ này, toàn bộ đều dành cho nàng đứa đàn bà duy nhất của Đinh gia.

“Mã Trường của Đinh gia” là do một tay tổ phụ của nàng sáng lập ở mấy chục năm trước, qua lâu đời như vậy, vẫn là mã trường trông rất nổi bật and phần đông ở một dãy Đông Bắc.

Coi thêm truyện hài hước

ban đầu vì sau khoản thời gian mẫu thân nàng sinh nàng, lại bị trọng thương vì Vì Sao ngoài ý muốn, mặc dầu lúc ấy đỏ may mắn nhặt được một mạng trở về, nhưng và lại không có cách nào rất có thể liên tục sinh con, mà phụ thân lại yêu mẫu thân nên không muốn nạp thiếp, chính vì như vậy nàng thân là phụ nữ duy nhất, nên từ bé dại đã được dạy dỗ nghiêm khắc, thật may là nàng có tư chất mưu trí, chuyện gì cũng không hề gây khó dễ đc nàng.

Nàng xuất sắc lại lóa mắt, nhất định là “Cái đinh trong mắt” của các nam nhân kia, dù thế nào cho mặc dù là ai ai cũng không muốn mừng đón sự thật là mọi thứ của chính bản thân mình đều không bằng một cô nương.

“Ngươi…..Ngươi nói cái gì?”

Bị một cô nương châm chọc mình y như nữ nhân, thoáng chốc sắc mặt của Tưởng Kiệt Vũ càng trở nên khó coi.

“Hừ, ngươi có cái gì giỏi mà đắc ý? Thay vì tranh cường háo thắng ở khắp nơi, không bằng lo ngại cho chuyện chung thân đại sự của ngươi đi! Cũng đã mười tám tuổi rồi, vẫn còn đó thiếu người hỏi thăm, không một ai đồng ý theo đuổi ngươi!”

Đinh Mạt Mạt thân là chủ tử của “Mã Trường Đinh gia”, không chỉ có dung mạo xinh đẹp, lại có năng lực làm việc không hề khinh thường, giống hệt như tia nắng mặt trời gay gắt khiến cho người ta không thể bỏ dở.

Vậy mà, chính chính vì nàng thật sự xuất sắc đến mức quá mắt chói, những nam nhân trong thành không một ai dám theo đuổi nàng, chỉ sợ bị nàng vững vàng hạ thấp, càng sợ bị nàng hung tàn mà cự tuyệt, đây chẳng phải là thể diện bị mất sạch, còn biến thành trò cười của mọi người trong trà dư tửu hậu (thời gian rảnh rỗi) sao?”

Tưởng Kiệt Vũ nghĩ thầm, chuyện này cũng có thể khiến cho Đinh Mạt Mạt cảm nhận thấy khó chịu chứ? Không ngờ, Đinh Mạt Mạt nghe vậy chỉ cười nhạt một tiếng.

Chuyện này so với tiểu thư khuê cát thông thường mà nói, chắc rằng là một trong nổi đau lớn, nhưng mà so với Đinh Mạt Mạt mà nói, cơ bản chỉ là việc rất nhỏ dại and hờ hợt đọc truyện ngôn tình cao h

Nàng không quan tâm mình chưa được ai theo đuổi, cũng không chú ý tất cả bà mai đều gấp đến dậm chân nằm phí trong thành, có lẽ vì các nam nhân ở kề bên nàng đa số là người ngu ngốc có một chút khá khá nhưng vẫn không còn sử dụng đc, chính vì vậy nàng đối với chuyện chung thân đại sự của chính bản thân mình không nóng nảy 1 chút nào.

Thay vì tùy tiện tìm một nam tử thông thường để giao phó cả đời, nàng thà rằng chuyên tâm vào việc kinh doanh của mã trường mà phụ thân nàng đã để lại.

Lại nói, nàng tin tưởng nhân duyên là do trời định, chỉ cần thời cơ đến, duyên phận tới, như vậy thì người trong mục tiêu kia nhất định sẽ xuất hiện trước mặt của nàng.

“Chuyện chung thân đại sự của ta không cần Tưởng công tử phải hao tâm tốn sức, thứ nhất ngươi nên băn khoăn lo lắng là cô nương nhà nào sẽ nguyện ý gả cho ngươi đi!” Nàng nhìn hắn cười, mắt đẹp tỏa sáng bùng cháy rực rỡ.

“Ngươi nói cái gì?!” Sắc mặt Tưởng Kiệt Vũ lúc thì xanh, lúc thì trắng.

Hắn mến mộ Tô cô nương bán đậu hũ nằm ở trong thành đã lâu, năm trước hắn cố gắng lấy dũng khí để đi tới cửa cầu hôn, không ngờ lại bị không đồng ý, chuyện như thế khiến trên bề mặt hắn đã mất thấy đc ánh sáng, cũng làm hắn cảm nhận thấy rất đau lòng.

Đinh Mạt Mạt nhún vai một chiếc, thật sự không muốn hao tổn vì hắn nữa.

“Ta còn tồn tại chuyện, trước xin lỗi vì không thể tiếp đc, nhớ cưỡi con ngựa của ta trở về, nhưng nếu ngươi vừa ý nó, thấy bọn họ quen biết nhau lâu đời như vậy, ta rất có thể tính rẻ một chút cho ngươi!”

Nàng khẽ kéo dây cương, quát một tiếng, con ngựa màu nâu lập tức cất vó chạy như điên, cũng không lâu sau, lập tức Tưởng Kiệt Vũ gần như không nhìn thấy đc bóng dáng của nàng.

Đinh Mạt Mạt giục ngựa bay nhanh trong gió, tiếng gió gào thét bên tai như đang ngân xướng một bài hát phấn kích, sợi tóc bị gió thổi giống hệt như vũ công đang thỏa thích nhảy múa ở phía trong gió.

Tùy Tiện chạy băng băng để cảm nhận sự sung sướng, khiến cho nàng không nhịn được phát ra một chuỗi tiếng cười như chuông bạc, đã sớm để các thứ không vui kia bay mất, trên mặt nàng chỉ từ thú vui phấn khởi, quả thật so với mặt trời lúc ban ngày còn tỏa nắng and mắt chói hơn!


Thân là chủ tử của “Mã Trường Đinh gia”, mã tường to như vậy nhưng một ngày phải có ít nhất một lần đi tuần tra, chính là quá trình thường ngày của Đinh Mạt Mạt.

Một thời nay, sau khoản thời gian nàng đi tuần tra hết mã trường, chợt hăng hái, cưỡi con ngựa “Truy Nguyệt” mà nàng thương yêu chạy ra ngoài thành một chút.

Nàng một đường chạy về hướng rừng núi, lá cây ven đường, còn có gió mát khiến nàng không hề tạm dừng được, lại tiếp tục cưỡi tới nhiều đoạn đường trong rừng.

cho tới lúc nàng đã thỏa thích rồi, mới ghìm cương ngữa để tạm dừng.

“Đứa nhỏ nhắn ngoan, biểu lộ lúc này của ngươi rất tốt!” Nàng vừa ca tụng ở phần tọa kỵ vừa vuốt ve lông bờm white color của con ngựa.

Con ngựa hệt như nghe hiểu lời của nàng, hí một tiếng nhẹ dịu, khiến cho nàng cười đến rất chi là sáng lạng.

“A, ngươi cũng thật sự thích chỗ này sao? Nơi này thật đẹp!” Đinh Mạt Mạt nhìn tổng thể quanh, cong môi đỏ mộng lên 1 cách chân tình.

Vậy mà, khi ánh nhìn của nàng nhìn theo một con bươm bướm đang nhẹ nhàng bay múa, sau thời điểm lơ đãng liếc về phía bên dưới tàng cây của bụi hoa thì lập tức giật mình, nụ cươi bên môi cũng lập tức biến mất.

“Đó là cái gì?”

Nàng nghi vấn nheo mắt lại, nhìn chằm chằm dấu vết gray clolor sẫm sát bên bụi hoa.

Nàng nhìn thấy có điểm giống hệt như là….Vết máu? Thật sự là máu sao?

Đinh Mạt Mạt kinh nghi bất định (ngạc nhiên nghi ngờ) trong lòng, định nhảy xuống sống lưng ngựa, đi tới nhìn kỹ càng hơn.
Chúc bạn đọc truyện Chinh Phu vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>