Cô, một nhà văn trẻ thành đạt, có 1 cuộc sống thường ngày đáng mơ ước, dù sự nghiệp hay đời sống, cô thường rất chu toàn. Nhưng anh, một người sống trong bóng tối của bất hợp pháp, một kẻ không lúc nào gật đầu một nhược điểm nào.

ra mắt truyện cho tới khi vật đổi sao dời

Tác giả: Cô Tịch
Thể loại: Truyện ngôn tình

Trích đoạn truyện cho đến khi vật đổi sao dời

Ánh đèn lập loè, tiếng nhạc xập xình cùng màn vấu cột nóng bỏng bao trùm không gian trong quán bar số 1 Thượng Hải.

Trường Tư Mộ trên tay xách một chiếc cặp táp màu đen thần bí đi vào trong quán bar. Nhìn quanh, không bắt gặp hành tung kì khôi nào, anh hiên ngang như không có gì đi thẳng về phía sân khấu.

Đông Khanh dưới nhìn trúng ánh nhìn của Trường Tư Mộ lập tức hiểu ý liền rời đi, nhanh chóng chìm vào đám người nhảy nhót buông thả.

sau thời điểm Đông Khanh rời đi, Trường Tư Mộ mới cẩn thận bước về hướng phòng VIP của quán bar. Bề ngoài dù đc ngụy trang tao nhã cỡ nào thì Tú Hoa vẫn là quán bar tụ tập chơi bời, những member ra vào nơi đây hiếm kẻ không chơi bời hút chích, mà nếu như không cũng là người của băng nhóm xã hộ đen. Khung cảnh mấy phần tác động chóng vánh trở thành một bộ phận nổi náo loạn nhất của thành phố Thượng Hải.

Anh mở cửa, đôi ba cô tiếp viên quần áo xuề xòa vẫn ngồi ở kề bên ông chủ Ưu.

Lão ta là 1 trong những lão già ngoài ngũ tuần, kinh nghiệm trong giới ít nhiều. Phi vụ làm ăn này quả thật mấy phần vô ích về phía Trường Tư Mộ.

Lão Trình nhắc anh rằng xưa nay làm ăn với ông chủ Ưu thường là kẻ quen mới dễ đối phó. Mặc dầu Trường Tư Mộ cũng chính là một cấp dưới kinh nghiệm nhưng đứng trước sự xảo quyệt của ông chủ Ưu rất có sức uy hiếp.

tuy nhiên nhưng một chân đã đặt vào thì rất khó rút ra, thuận theo ý trời, Trường Tư Mộ bấy lâu chưa biết sợ uy thế, mặc cái cái mạng què này cho ông trời xử trí vậy.

>>> Đọc thêm list Truyện ngôn tình sủng

Ông chủ Ưu bụng phệ, da dẻ nhăn nheo khó nhìn, bật cười để lộ con mắt hình bán nguyệt, nhìn thấy được rõ sự gian ác, cất giọng ồn ồn nói:

“Lão Trình này cũng thật quá đáng. Lần nào phục vụ tới cũng chính là tự tay giao, sao hiện thời lại cử người?”

Trường Tư Mộ thẳng thắn đáp:

“Trình Đại thật sự không thể phục vụ tận tay, thật rất thiếu sót!”

Người đứng kề bên ông chủ Ưu, dáng dấp cao lớn cùng chững chạc, độ cũng ngoài ba mươi, cung kính nói:

“Ông chủ! Vị này là Trường Tư Mộ, nổi tiếng uy tín và cũng chính là thuộc hạ mục tiêu của Phượng Hoàng Lửa.”

Không sai! Anh là kẻ thừa kế bang Phượng Hoàng Lửa.

ai cũng biết Phượng Hoàng Lửa trung lập lâu nay, cung ứng và luân chuyển cocain trực tiếp từ Mêxico.

Ưu lão ngơ ngơ, ngạo mạn nói:

“Hàng?”

Trương Tư Mộ đăm chiêu:

“Ông chủ Ưu chớ vội, muốn nhận hàng thì phải đàm đạo chứ!”

Lão gật gù, búng tay. Tên thuộc hạ ngay lập tức mang ta một va li tiền, đem đưa ra trước mặt anh. Trong phút chốc kinh nghiệm đã loé lên trong đầu anh một suy nghĩ. Ông chủ Ưu vốn Chưa hẳn là kẻ dễ ợt, đòi là sẽ có được ngay. Việc này…có chút không hợp lý.

Ưu lão chưa chắc chắn được biểu cảm của anh là có ý gì. Có điều, miễn là là deals bổ ích cho lão thì đều tốt cả.

Trường Tư Mộ sau hồi lâu im re thì cất giọng:

“Ông chủ Ưu thật rất sắc sảo. Nhưng làm sao tôi biết đấy là tiền thật hay giả. Ngộ nhỡ là giả thì tôi mất mạng cũng chẳng sao. Có điều danh dự của ông chủ Ưu đây mấy phần tổn hại. Đây dù gì cũng chính là phi pháp, chẳng ai bận tâm thật giả, cần thiết là ở nghĩa khí. Ông chủ cũng là kẻ nghĩa khí, dĩ nhiên mọi thứ đều rất chất lượng.”

Lão Ưu cười to, âm thanh như tiếng pháo, lắc khước từ trong xoe nói:

“Tên này được. Tư Mộ, tôi đánh giá cao đấy. An tâm, tất cả đều là tiền thật!”

Trường Tư Mộ chỉ đồng ý, mở Vali tiền ra.

Anh Chưa hẳn ngốc mà là thực sự phân biệt tiền thật giả vốn là sự của máy móc. Nếu như anh tỏ ý không tin có khi không tiện lợi ra khỏi nơi này được. Do vậy, nếu như không dùng biện pháp nào đấy khiến cho lão sưu tự công nhận đó tiền thật hay tiền giả thì không hề cách nào khác, thực chất, để hắn tự nhận là biện pháp ít rủi ro nhất.

Giao cho lão Vali chứa cocain, Trường Tư Mộ mang đi Vali tiền ra bên ngoài.

Trong tiếng nhạc mỗi một khi một đắm chìm ngập trong bãi hoang tàn của ăn chơi sa đoạ. Anh khuất dần trong chỗ đông người đang hò hét. Mà cũng cố ý tránh khỏi con mắt dò xét của cảnh sát đang theo dõi.

Cảnh sát ở thành phố này theo đuôi dai như đỉa, có điều sự uy hiếp cho Phượng Hoàng Lửa không gay gắt như các bang nhóm khác. Thuận mắt tìm Đông Khanh, Trường Tư Mộ trong đầu thầm nghĩ coi gái này chưa biết trốn ở nơi. Nói rằng muốn đi theo tiếp ứng anh, nếu như chạm mặt nguy nan hai người còn rất có thể cứu giúp lẫn nhau. Biết thế quả nhiên anh cũng chẳng ngăn cản.

Dường như hành tung của anh cũng bị chú ta bởi những tên “cú”, chắc hẳn rằng vậy là từ mà anh tưởng tượng được lũ cảnh sát dở hơi đó. Nhưng có lẽ rằng không dễ chơi như thế. Đông Khanh gửi tin nhắn cho anh bằng máy truyền tin đeo bên trên tay. Vốn đầu anh cũng thấy ngờ vực về hành tung kì khôi của cảnh sát hôm nay. Không ngờ, đọc kết thúc tin nhắn của Đông Khanh anh mới biết đc kẻ mà người ta hướng tới là mình.

Sớm đã có sẵn sàng, anh nhanh chân tham gia vào một đội người đang ăn uống ở kề bên.

Tiếng nhạc ngày một to hơn, màn múa cột của cô hoa khôi chuẩn bị ban đầu, không gian càng ngày càng náo nhiệt.

Thương Thanh Cầm cùng Sở Tiếu Anh xong xuôi trước quán bar Tú Hoa, kim đồng hồ thời trang đã chỉ mười một giờ đêm. Sở Tiếu Ảnh chỉ muốn đi thẳng vào trong, dưới sự ngăn cản của Thương Thanh Cầm vốn dĩ đã sánh như sức người với sức trâu. Tiếu Hình ảnh còn say khướt kịch liệt đòi đi vào.
Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>