Hắn ta đang cố gắng để kết thúc đc tâm nguyện của mình. &Amp; mỗi người gọi hắn ta là hung thần quỷ ác bóng đêm vì chẳng bao giờ hắn nở nụ cười trên môi dù là chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.Mãi cho đến một ngày, rong ruổi bên trên con đường tìm kiếm người em của mình, ông trời đã bù đắp cho hắn một cô gái khác, người này hoàn toàn có thể để cho hắn hạnh phúc cả đời

giới thiệu truyện Ác ma mỉm cười

Tác giả: Đường Quyên
Thể loại: Ngôn tình cao h

Trích đoạn truyện Ác ma mỉm cười

Nhưng các giấc mộng đẹp luôn ngắn ngủi, trong mơ màng, lòng cô gái dâng lên một nỗi đau thương…

“Đến rồi, Tâm Đồng.” bỗng nhiên có 1 giọng nói trầm thấp dễ nghe của một nam nhi đang kêu to nàng.

Thânh âm kia thật gần, thật gần, giống như là đang kề sát vào tai nàng.

nỗ lực mở to đôi mắt còn sầm uất vì ngái ngủ, chớp chớp hàng lông mi, nỗ lực tỉnh dậy, từ trong cơn mơ niềm tin Tâm Đồng từ từ trở về, kinh ngạc khi phát hiện mình đang ngồi trong xe Limousine đẳng cấp, & giờ đây chiếc xe đã dừng lại, trước mắt còn có một người con trai đang nhìn nàng có chút đăm chiêu.

Khẩn trương ngồi thẳng dậy, Tâm Đồng sốt ruột khi nhìn thấy một người con trai mặc âu phục láng bóng, ngồi ở trước mặt mình, đồng thời lại đưa mắt ra ngoài cửa sổ xe nhìn sắc trời đang dần tối bên phía ngoài.

Thì ra là chỉ mộng a. . . . . . Không nghĩ tới lên xe còn chưa đc bao lâu, mà nàng lại ngủ? ! Phát hiện ra đây chỉ là một trong những giấc mộng đẹp, Tâm Đồng không khỏi có chút uể oải.

Lại là giấc mộng kia — ban đầu theo nàng từ lúc tám tuổi, trong khi cô đơn, nàng thường nằm thấy các giấc mộng gia đình xum họp như thế này, cho dù bây giờ nàng đã đc mười tám tuổi, nhưng trong giấc mộng của nàng, nàng vẫn mang hình dáng một cô bé ngây thơ .

>> Xem thêm Truyện đam mỹ sủng

”Nhà” đối với nàng mà nói, luôn luôn vẫn là một giấc mộng xa vời, không hề thành hiện thực! Các lưu ý đến này làm nàng bế tắc, nhưng ngay lập tức trong tâm nàng ban đầu kinh hoàng.

Không! Không phải mộng, nàng sẽ có một gia đình.

Ngay thời điểm hôm nay, nàng đã cướp gia đình của một cô bé khác, & còn cướp cả anh trai của cô ấy…………

Nhớ tới chuyện xấu mà mình đã làm trong buổi chiều bây giờ, lòng bàn tay bước đầu toát ra mồ hôi lạnh, Tâm Đồng nắm chặt làn váy và khẽ cắn làn môi bên dưới của bản thân mình.

ngày hôm nay, người nam nhi đang ngồi ở trước mặt nàng — Đằng Lệ, đột nhiên đi vào cô nhi viện, đề ra một ít tư liệu, nói là muốn đến để lấy về cô em gái đã thất lạc nhiều năm.

cũng chính vì chưa quen với các bước nên viện trưởng vừa mới nhậm chức liền ra lênh cho Tâm Đồng, người đã nằm phí trong viện này hơn mười năm vào phòng hồ sơ tìm những tư liệu có liên quan.

Tâm Đồng là kẻ chịu trách nhiệm thống trị hồ sơ, căn cứ vào những manh mối mà người con trai kia đưa ra, nàng đã nhanh chóng tìm được hồ sơ về em gái thất lạc của người nam nhi này.

Ngay từ trên đầu nàng đã thật sự rất ngưỡng mộ cô bé màu đỏ lộc may này, có thể có người nhà tìm tới mình. . . . . Nàng thật sự chỉ là đơn thuần ái mộ mà thôi.

Nhưng nàng lại bất thần phát hiện, viện trưởng trước kia lại không còn dán Ảnh của cô nàng này trong hồ sơ , mà tư liệu căn bản của cô bé này và mình lại có không ít điểm trùng khớp.

Tâm Đồng nhớ rất ví dụ, cha mẹ của chính mình đã qua đời vì tai nạn giao thông, trong ấn tượng của nàng cũng tuyệt vời không tồn tại người anh trai nào. Chính vì thế nàng sẽ không còn ngây thơ khi nghĩ rằng mình là em gái của hắn.

trong những khi nàng vẫn còn chưa phát hiện bạn dạng thân đang khiến cái gì, thì nàng đem Hình ảnh chụp của chính bản thân mình dán vào hồ sơ, còn theo người “anh trai” kia đi về nhà.

lo ngại cúi đầu, Tâm Đồng cảm thấy mình như ngập chìm ngập trong tội lỗi.

chớ nên dối gạt người ta, nàng Chưa hẳn là một cô nàng tốt! Nhưng nàng thật sự vô cùng muốn có đc một gia đình, rất có thể cùng người nhà sống một cuộc sống vui vẻ. . . . . .

Nghĩ đến đây, Tâm Đồng lại ngẩng đầu lên, lén nhìn “anh trai” liếc mắt một cái.

Vẻ mặt lạnh nhạt nghiêm túc, khóe môi hơi nhếch lên. Khuôn mặt với các đường cong như đc chạm khắc từ đá thật sắc sảo, nhưng vẫn không hề làm ảnh hưởng đến vẻ mặt vô cùng tuấn mỹ của hắn, Ngược lại khiến cho ngũ quan hắn càng thêm góc cạnh, gây tuyệt hảo sâu sắc hơn.

Đôi mắt black color ánh đồng sâu sắc and tĩnh lặng, bên phía trong Hình như ẩn giấu cả thế giới mà nàng chưa biết, đặt mình trong không gian u ám và sầm uất của chiếc xe, khắp cơ thể hắn còn toát ra một cảm xúc hắc ám nguy khốn hơn cả ban ngày, khi nàng vừa mới gặp hắn.

Vẻ mặt của hắn thật tráng lệ và trang nghiêm, có vẻ như từng cười lúc nào. . . . . .

chọn lựa này của mình rốt cuộc là đúng hay sai? Tâm Đồng đột nhiên cảm thấy có chút không xác định.

“Tỉnh rồi sao? Tâm Đồng?” Nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác vừa mới tỉnh ngủ của cô “em gái” , Đằng Lệ cũng không tỏ vẻ gì đặc trưng, chỉ là hỏi một cách bình thản.

“Dạ.” Tâm Đồng sợ hãi gật đầu, chưa biết mình nên nói gì với người “anh trai” này, nàng đành phải trả lời qua loa một tiếng.

mặc dù trước lúc rời khỏi cô nhi viện, chính nàng sợ về sau sẽ không còn cẩn thận làm lộ chuyện, nên nhu yếu “anh trai” vẫn gọi mình là “Tâm Đồng”, nhưng giờ đây mặc nghe đc hắn gọi đúng tên của chính mình, Tâm Đồng vẫn không hoàn thành gợi ý bạn dạng thân, sau này nàng đó là “Đằng Tâm Đồng” . . . . . .

”Vậy xuống xe đi.” Nói xong xuôi, Đằng Lệ bước thẳng xuống xe.

Nghe lời, đi theo Đằng Lệ xuống xe, xuất hiện ở trước mắt nàng là tòa nhà thânh lịch màu trắng với đèn đuốc sáng trưng, khiến choTâm Đồng không khỏi nhìn đến ngây người.

“Chúng ta đến 『 Nhà 』 rồi sao?” Từ sau chiếc xe Limousine bước ra, đi bên trên con đường mòn ở bên cạnh 1 cách lặng lẽ, Tâm Đồng có chút không dám tin hỏi.

Chẳng lẽ nơi này chính là Đằng gia? Tuy rằng ngôi nhà này nhìn sơ qua đã thấy vô cùng tao nhã, tuyệt không hòa phù hợp với khí chất nguy hiểm của Đằng Lệ . . . . . .

Nhưng, khi hình dung đến chính mình có một ngôi nhà xinh xắn như vậy, trong nhà còn có ba mẹ đang chờ mình, Tâm Đồng không khỏi có chút khẩn trương, tim đập thình thịch càng lúc càng nhanh.

Đằng Lệ đang đi ở phía trước đột nhiên dừng bước, bất chợt quay đầu lại nhìn vóc dáng không cao đến bả vai hắn, mái tóc dài tung bay, bộ dáng mềm mịn động lòng người của “ Em gái Tâm Đồng”.

”Chúng ta tới nơi này trước rồi mới về nhà, đêm nay có một buổi họp mặt.” sau khoản thời gian trả lời một câu dễ chơi, Đằng Lệ liên tiếp bước từng bước dài đi về hướng cánh cửa lớn đang tự động xuất hiện.

”Có buổi họp mặt?” sau khoản thời gian biết ngôi nhà xinh đẹp này Chưa hẳn là Đằng gia, Tâm Đồng khẽ nhếch cái miệng nhỏ xíu, không khỏi có chút thất vọng.

Tuy rằng cảm nhận thấy rất kỳ quái, Vì Sao bọn họ không trực tiếp về nhà? Nhưng Tâm Đồng cũng không có gan hỏi nhiều, chỉ ngoan ngoãn đi theo sát cạnh bên Đằng Lệ bước vào cánh cổng lớn kia.

Đi vào trong ngôi nhà, hoàn toàn có thể nhìn đến bên trái có sắp xếp một phòng khách rất chi là đẹp tươi, lung linh and quý phái, nhưng Đằng Lệ vẫn cứ bước tiếp, trái lại đi thẳng vào bên phía trong 1 cách rất gần gũi.

Trong nhà ít nhiều các người ăn vận tựa như những người hầu, khi nhìn thấy Đằng Lệ, đều cung kính cúi đầu chào. Hình như toàn bộ mỗi người ở đây đều nhận biết hắn.

Không nghi hoặc gì là người chủ sở hữu của ngôi biệt thự nhỏ tuổi white color này chắc chắn rằng rất yêu dấu màu trắng, chính vì nhìn cục bộ mọi vật trang trí bao quanh đều lấy white color quản lý đạo? Màu sắc duy nhất này, thoạt nhìn thì thấy rất thật sạch, nhưng Bên cạnh đó lại mang về cho những người ta cảm xúc mơ hồ.

trong tim tự nhiên bất an, nhưng Tâm Đồng chỉ có thể theo sát bóng dáng của Đằng Lệ đang đi về phía trước, sau khi đi qua mấy vòng gấp khúc ở hành lang, đột nhiên Đằng Lệ ngừng lại.

“Tới rồi à?” Một giọng nam dễ nghe vang lên. Tuy dễ chơi chỉ nói hai chữ, nhưng lại hệt như một khối nam châm hút từ chứa đầy cám dỗ ma quái.

“Ừ.” Đằng Lệ đơn giản trả lời, ánh nhìn lợi hại chóng vánh quét một vòng quanh phòng. “Chỉ có cậu? Các người khác đâu?”

“Nham Hổ cùng Hỏa Ưng đều đi theo Minh Vương đến vùng Bắc cực thám hiểm rồi.” Người nam nhi duỗi thẳng thân mình, lười biếng trả lời thắc mắc của Đằng Lệ.

Nhịn không đc khám phá, Tâm Đồng đó là muốn nhìn một chút, người nam nhi có giọng nói mê người này, rốt cuộc dáng vóc như thế nào? Nhưng thân thể to lớn của Đằng Lệ ngăn trở tầm mắt của nàng, trong khi nhất thời khiến cho nàng không có cách nào nhìn thấy người chủ của giọng nói kia.

chính vì như thế nàng lặng lẽ nhích dần về bên phải mấy bước, quay đầu đi, rốt cuộc cũng nhìn thấy được gương mặt thật sự của người con trai hiện ra trong vòng mắt.

Hắn đang ngồi bên trên chiếc ghế sô pha màu trắng, một mái tóc đen xoăn dài tới vai, mang đi vẻ mặt mà người khác không thể thâu tóm đc, hướng đến Tâm Đòng đang đứng phía sau Đằng Lệ cười nhẹ.

“A!” cho đến nay chưa nàng chưa từng thấy sang 1 người nam nhi nào tuấn mỹ như thế, lúc hắn cười, lập tức làm cho Tâm Đồng không tự chủ được lo âu kêu ra tiếng.

để ý đến sự thất thố của Tâm Đồng, Đằng Lệ nhướng cao mày, hững hờ hỏi: “Nhu Nhã đâu?”

Người giới trẻ cười cười không đáp, bưng ly rượu thủy tinh nhấp một ngụm rượu màu đỏ lóng lánh, ánh nhìn tự nhiên liếc về cầu thang phía bên phải của Đằng Lệ.

“Em ở vị trí này.” Giọng nói nhẹ nhàng mềm mỏng tanh từ đằng kia truyền đến, tiếp đến là 1 trong cô nàng xinh đẹp mặc chiếc váy vài trắng như tuyết, với mái tóc đen dài từ bên trên lầu đang chậm rì rì bước xuống.

cô bé độ khoảng hai mươi tuổi, từng cử chỉ của cô cũng toát ra sự thanh nhã bí ẩn không còn lý giải được, dáng vóc cân đối duyên dáng, một đôi mắt đen sáng, lóe lên ánh mưu trí tinh nghịch.

Tâm Đồng quả thực nghĩ đến mình chắc đi vào chốn thần tiên, không nghĩ tới “anh trai” Đằng Lệ của nàng lại quen biết với những người Chưa hẳn là anh hùng tầm thường như thế.

“Nhu Nhã, đây là『 Em gái 』của anh.” Đằng Lệ đột nhiên tráng lệ reviews thân phận của Tâm Đồng .

Đi đến trước mặt của Đằng Lệ cùng Tâm Đồng, Nhu Nhã trước tiên là đồng ý như hiểu ý, nhưng sau khi liếc ánh mắt Tâm Đồng một chiếc, lập tức nhìn Đằng Lệ hiểu ý cười.

Nàng thân mật kéo tay Tâm Đồng hỏi: “Em tên là gì?”

“Em, em tên Tâm Đồng.” Ngại ngùng cười cười, Tâm Đồng Ngoài ra chỉ vừa gặp mặt đã thích ngay cô gái thanh nhã xinh đẹp này, xem cô giống như người chị của bản thân.

trong góc nhìn thoáng hiện lên một tia hoang mang, Nhu Nhã quay đầu lại nhìn thấy ánh mắt dò hỏi của Đằng Lệ, Dường như có vẻ đang lo ngại cái gì, sau vài giây nàng mới nhìn hắn gật đầu đồng ý cười.

Nhìn thấy thú vui của Nhu Nhã, đôi mày đang nhíu chặt của Đằng Lệ cuối cùng cũng bước đầu thả lỏng.

“Chào em, chị là Nhu Nhã, rấtvui khi đc gặp em.” Nhu Nhã tự trình làng mình với Tâm Đồng.

lúc này người giới trẻ đang ngồi ở bên trên ghế, cũng nhanh nhẹn đi đến sát bên họ. “ Anh là Lãnh Diệp, anh và Nhu Nhã là 1 trong những “số ít” anh em của anh trai em.”
Chúc bạn đọc truyện ‘ác ma mỉm cười’ vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>