Nữ chính là Ngọc Hoài là teen girls tốt, hiền lành, đem lòng yêu người có quyền lực cao của bản thân mình. Dù biết anh gồm chàng năm tuổi, hiền thê thì đã không còn. Nhưng cô vẫn một lòng yêu anh. Một ngày cô gật đầu đồng ý kí vào tờ giấy kết hôn, sống bên dưới danh có nghĩa là hoàng hậu anh mà lại ở Phương gia là chưa danh chưa phận.

Trình làng truyện yêu em cực nhọc lắm hả anh?

Tác giả: Virgomeoconnho
Thể loại: ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện yêu em khó lắm hả anh

Đặng Ngọc Hoài, cô là thư kí của Phương Khánh Huy. Cô ngày trước đã đem lòng yêu anh, biết anh đang chỉ một đứa phái mạnh năm tuổi, còn hiền thê anh đã hết vì tai nạn. Tuy nhiên cô đang không từ bỏ tình ái ấy. Cứ nuôi nó lớn dần.

Rồi mang lại một ngày, anh đột nhiên lãnh đạm quăng mang đến cô một tờ giấy kết hôn, thốt ra câu nói đầy khinh miệt đối mang cô.

” con chúng tôi cần một bà mẹ. Cô yêu bên tôi thì đồng ý kí vào giấy kết hôn đi. Dẫu vậy cô đã chưa danh chưa phận, lẳng lặng mà lại sống ở Phương gia nhà chúng tôi”

Cô lúc ấy chẳng suy xét gì cụm. Chấp thuận đồng ý.

Hôn lễ cũng chưa có đơn vị, cô sau khi lấy anh thì không được phép mang lại công ty. An phận ở căn nhà nhưng âu yếm đàn ông anh.

~~~~~~~

vẫn một tuần trôi qua khi sống ở Phương da, trên bên dưới ai nấy gần như không ưa cô, họ quan sát cô sở hữu góc nhìn khinh miệt, thù ghét.

nhưng lại cô hồ hết bấm bụng đến qua.

Cô biết chúng ta chỉ chuộng thanh nữ quá chũm của anh ý làm nhỏ dâu nhưng mà thôi. Còn cô thân phận thấp hèn chỉ đáng là tổ ấm làm cho ở ngôi nhà chúng ta.

” Khánh Hào, bé sao mặt lấm thay. Để bà mẹ lau mang lại “

Thấy Khánh Hào chạy vào nhà. Bên mày lấm đất, cô call lại. Lấy cái khăn trong túi ra, định chuyển lên lau mặt cho nhóc.

>>> Coi thêm truyện đam mỹ sủng h

Liền bị nhóc gạt phắt đi. Thù ghét nói.

” cần dì niềm nở sao? “

Hơi bi thảm lòng, tuy nhiên vẫn gượng gạo cười cợt, thanh âm yếu ớt chứa lên.

” Khánh Hào, con không thể Hotline dì một tiếng mẹ sao? “

” Dì sao là mẹ bên tôi được. Dì đừng gồm vọng tưởng nữa. Cần nhớ bên tôi vô cùng ghét dì, hết sức ghét khi dì gật đầu lấy baba bên tôi “

Khánh Hào dáng người nhà bé bỏng, bộ mặt đồ sộ dễ thương đỏ bừng bừng, hai mắt ánh lên tia đáng ghét trừng thẳng vào cô.

Cô chỉ biết câm lặng. Là cô sai khi gật đầu đồng ý lấy anh có muốn thay thế cô ấy- thanh nữ của anh ý.

Khánh Hào, nhóc chả bận tâm cho cô, một cỗ thù ghét còn hiện hữu trong lòng nhóc. Hối hả chạy vào phòng đóng cửa mẫu rầm.

chú ý theo bóng dáng bé xíu của nhóc, cô cười bi hùng. Lẳng lặng quăng quật mẫu khăn trở lại vào túi.

Xoay bạn vào nơi nấu ăn chế biến bữa trưa.

~~~~~~

” Choảng “

Tô canh ấm hất thẳng vào chân cô. Cực kỳ nóng, bỏng rát, cô đau cơ mà cắm chặt răng kìm nén nước mắt rơi ra.

” Cô chế biến mang đến heo ăn uống à “

chị em anh ác ôn hăng mở to mắt liếc cô, tay chỉ thẳng bên cô mà lại quát.

Ngày nào cô cũng phải chịu cảnh mẹ ông chồng mắng nhiếc, hành hạ. Mặc dù khôn cùng chua xót, cô đang cứ im lặng không hé răng nói một lời.

Khánh Hào bên cạnh cũng hất văng đĩa đồ ăn xuống đất. Nhóc đẩy ghế dứng dậy, kéo tay bà bầu anh.

” Bà nội, chúng ta ra xung quanh nạp năng lượng. Dì ta chính xác là làm cho ăn uống dở tệ, mang lại heo còn chưa thèm “

lời nói quá ác nghiệp thốt ra từ đứa tí xíu năm tuổi làm cho cô bi hùng càng thêm bi thảm.

rứa cự chưa nổi, mặc trộn nước mắt từ hốc mắt bong tróc ẩm đẫm cả bộ mặt hốc hác.

bố anh hừ lạnh rồi loại bỏ đi theo bà bầu anh cùng Khánh Hào.

Cúi đầu nhìn đôi chân đang đỏ tấy cũng như phồng phỏng. Cô chỉ hơi nhíu mày, chọn ít thuốc mỡ thoa vào rồi lúi cúi dọn dẹp.

Đối mang cô sống ở đây chằng khác gì âm ti thiên hạ. Cơ mà cô vẫn bỏ ra quyết định sai lầm cũng như cố thì tự mình gánh lấy hậu quả chưa trách cứ ai được.

~~~~

cho về tối mịt anh bắt đầu trở về. Cô đã thức để mà lại đợi anh rồi đem thức ăn hâm nóng cho anh dùng bữa.

nhưng anh lại mặc kệ cô. Chỉ tuỳ ý nói chúng tôi không đói mà lại một mạch bỏ về buồng.

Cô gượng gạo, vươn tay dọn dẹp ăn uống, chạy theo anh lên phòng.

nhìn anh đang sắp tới ăn mặc quần áo vào vali, cô rụt rè báo cáo hỏi.

“Sáng mai anh đi làm việc à?”

” chúng tôi đi đâu buộc phải cô quản sao? Lưu ý tôi lấy cô về có tác dụng người mẹ bé bên tôi chứ chẳng hề người mẹ chúng tôi nhưng mà tra sở hữu hỏi “

Nói rồi anh kết thúc khoát đi bật dậy khỏi buồng còn lại cô góc nhìn đượm ảm đạm chú ý theo bóng lưng anh. Nước mắt không tự công ty nhưng lăn lâu năm hai má.

Cô khắp cơ thể căn cứ vào tường, vô lực nhưng mà trượt xuống từ từ.

Úp bên vào đầu gối, cô nấc nghẹn ngào.

xúc cảm của cô ý hiện giờ thật tồi tệ. Cô cảm thấy các bạn khôn xiết ngu ngốc. Cực kỳ ngu ngốc trong mẫu ái tình mù quáng đấy.

Cô chẳng thể nào ngừng khóc, cứ để nước mắt giúp cô xoá tan mọi buồn bực. Ngày mai cô lại nên đối mặt có đều thứ đáng sợ hơn như nạm nữa.

chỉ cần buổi tối, cô mới dám khóc bự một ván.

vày đã không ai thấy cô trông cỗ dạng thê thảm nạm này.

Chẳng ai chăm chú nước mắt cô bong ra đã từng giọt trong suốt.

Để bóng về tối giúp cô xoa dịu nỗi đau về cơ thể lẫn tinh thần.

Cô day xong khóc, tiếng khóc nghe vô cùng thê lương như chính cô đang gào thét.

Khóc mang lại tê trung tâm liệt phế, khóc cho cạn kiệt công sức của con người, khóc mang đến nước mắt cạn kiệt cũng là lúc cô cảm cúm thiếp đi.

Trong mơ cô thấy thành viên gia đình chỉ một tổ ấm hòa bình. Người trong gia đình đều yêu kính cô. Thật sự cô mong sống trong giấc mơ này, chưa ao ước tỉnh giấc nhưng mà chống chọi với sự thật tàn khốc.

Cô chẳng dạn dĩ mà lại chào đón sự gian khổ này đến sự buồn bã khác. Vết sẹo thể xác họ xây dừng mang lại cô hình như lành tuy vậy về tinh thần thì vẫn never.

nó đang khắc sâu vào một đoạn kí ức trong trung tâm trí một. Từng chút đã từng chút cơ mà dày vò cô nhớ mang đến.
Chúc độc giả truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>