Năm tôi cũng như hắn tròn mười bảy tuổi, chúng tôi ở lại còn hắn rời đi. Thanh xuân của chúng tôi đẹp như một tán cây không màu, tuy lung linh cực đẹp nhưng mà cả 2 rất nhiều chưa thấu.

Ra mắt truyện không bao gồm em thanh xuân của anh mãi mãi chưa trọn vẹn

Tác giả: Văn Hi
Thể loại: Ngôn tình

TRích đoạn truyện không có em thanh xuân của anh ý mãi mãi không trọn vẹn

Hồi đi học, Tề Minh khôn xiết nổi tiếng buộc phải nói chọn hắn hết sức dễ dàng, cứ thấy đám đông hú hét nơi đâu là gồm hắn ở đó. Bộ mặt tỉ lệ chuẩn chỉnh, thành tích cứ như bị hách, lại chơi được bóng rổ, soccer, đánh tennis, đi thi kéo violin đoạt giải nhất nhì thành phố…khiến biết bao cô gái kể già kể trẻ hoài hy vọng nhung nhớ chưa thôi…

Còn tôi lại đa số ngược lại, là một đứa “lưu manh giả danh kiến thức thiết yếu hiệu”, các thành tích về bên bằng phổ biến là không thấp, mà lại so sở hữu hai thằng anh “con giời” cũng như Tề Minh hắn thì bắt buộc nói là chiến bại xa.

chúng ta lạ quan sát bên tôi người nào cũng chỉ ra rằng ngoan hiền đảm đang này nọ, nhưng lần khần rằng từ nhỏ tuổi cho béo bên tôi bị lão ba nhồi nhét một đống Tam Quốc, Thủy Hử… thành tựu dưỡng thành một đứa chị em xuyên suốt ngày ấp ôm mộng anh hào trừ gian diệt bạo, vì chưng dân bởi vì nước

Trường cung cấp 3 chúng tôi học chính là trường siêng nhất nhì city các kết quả khỏi phải bàn, điểm cao chót vót mới thi vào được. Đầu năm, xếp lớp theo thành tựu cứ tính từ trên xuống rồi xếp vào lớp A,B,C,…Tôi may mắn vừa hay xếp nhất từ dưới lên lớp A.

các thành tích của mình hầu hết năm đầy đủ không thấp, đi thi cũng đạt giải này nọ, bữa trước ngày thi nổi máu đòi đánh đòi chiến Game với anh trai, hắn một hai cũng chấp nhận. Kết quả đánh chiến mang lại nửa đêm mà chúng tôi sẽ chiến bại.

>> Đọc thêm thể loại Truyện sắc

Sáng hôm sau ra con đường mắt nhắm mắt mở, người đời là nhà buồng thi cũng chính là buồng nghỉ, có tác dụng được một nửa bên tôi không chịu nổi đi hầu chu công đánh cờ. Thực bắt buộc cảm ơn bạn học nào đó chạnh lòng từ bi Hotline tôi dậy nếu như không đừng nói lớp A, cánh cửa lớp F luôn chuẩn bị sẵn sàng chào mừng bên tôi.

Thấy kết quả thi của tớ người nào cũng ngỡ ngàng, của cả lão ba lão chị em của mình cũng chưa khác là mấy. Chỉ cần có Cảnh Thiên là biết lí do, hắn cứ vỗ vai tôi cười hả hê miệng chưa xong lặp lại: “Cố thế, cố, nỗ lực gắng…” tôi lườm hắn thật lâu.

nhà nhiệm lớp chúng tôi là một ông thầy vui tính một giải pháp lập dị, cầm vị tự mua ghế ngồi hay xếp chỗ theo thành tựu thì lão lại mong mỏi phát huy tinh thần cùng cả nhà hỗ trợ bạn học cần cho đứa xếp đầu là hắn “giúp đỡ” đứa xếp cuối là tôi đây, xem thêm nếu các thành tích không cải thiện thì cặp ấy buộc phải trực nhật một tháng. Như nỗ lực một phương pháp đột nhiên hay đầy phũ phàng tôi hóa thành thành viên gia đình cộng bàn của hắn

Kể ra chúng tôi cũng tính là một đứa hòa đồng ân cần dữ thế chủ động chào hỏi Giới thiệu trước. Hắn không hổ danh là che lạnh ngàn năm trong truyền thuyết hết điện vẫn không sợ tan đá, vẻ bên bất biến đáp lời chúng tôi thật ngắn gọn: “Tề Minh, kính chào.”

và như gắng, tôi và hắn trở thành mọi người cùng bàn.

*************

Giờ thể dục, nhân danh thành viên cộng bàn bên tôi lại hắn tầm thường một tổ. Xuyên ngày ru rú trong nhà chắc tôi là một nhỏ sâu lười di chuyển, chạy bắt đầu được vài Bước lăn ra thở, bạn học Tề chạy qua động lòng có lợi ném một câu: “Thầy vẫn ở phía sau bạn”

bên tôi hoảng hồn teo giò chạy như ma đuổi, cũng lần chần tất cả thầy hay chưa bên tôi cứ ráng chạy. Thành tựu tôi đạt nhì lớp, chân cứ như bị gỡ tháo ra lắp lại đi không nổi, nằm ườn ở sân chạy.

Thầy thể dục còn mang đến hỏi thăm bên tôi nhiệt tình: “Thật bất ngờ thành tựu của em có lợi núm, có muốn dấn mình vào CLB thể thao của trường không?”

>> Coi thêm Cưới trước yêu sau

Khóe miệng chúng tôi co rút, nhỏ bà mẹ chúng còn chẳng phải nhờ phúc của thầy sao?

Mãi rất lâu sau này bên tôi nhớ lại hỏi gã: “Có đề xuất lúc ấy anh lừa em không?”

Gã bình tâm tự tin đáp: “Đúng là thầy dạy toán”

bên tôi ngỡ ngàng, thì ra lúc đó thầy dạy toán đi ngang, là gã lấy cớ chỉnh chúng tôi.

*************

Hắn chúa kiệm lời, tôi và hắn ngồi cạnh nhau cũng không nói ngoài ra được mấy câu. Mang lại giờ văn, tôi dựng sách lên che bên ngủ, nhìn sang hắn vẻ mặt thiết tha cầu xin “ người canh cô dùm tớ nhé”

Hắn nghiêm túc nhìn chúng tôi một lúc rồi đồng ý.

chúng tôi là học sinh siêng ban hốt nhiên, mặc dầu sẽ hay đọc truyện tiểu thuyết này nọ, tuy vậy trên lớp vẫn không thoát khỏi ma chưởng của giáo viên cứ cho giờ văn là hẹn hò mang chu công.

May sao nhưng mà thi đầu vào trường tôi là thi theo ban tự chọn chưa thì bảo đảm bên tôi sẽ cuốn gói sang trường khác học.

Hết giờ bị hắn Call dậy, tôi mắt chú ý đến mắt mở đi về ra đến cổng mới nhớ nhà bạn quên cặp, chạy vội vào lấy thì thấy bạn làm việc Tề sẽ gắng cặp bên tôi đi ra vẻ mặt nghiêm túc cũng như sẽ giáo huấn trẻ nhỏ “Nếu giờ nhà bạn mới lấy thì bảo đảm sẽ khóa cửa ngõ rồi”

tôi gật gù cảm ơn hắn đầu thì cứ nghĩ có tác dụng sao để về được mang lại căn nhà, giờ sẽ trễ, đi bộ về thì lâu, tuyến đường xe buýt gần nhất cũng đi mất rồi, chính thức quyết định qua ngôi nhà xe đi nhờ Cảnh ưu tiền về chũm.

Lúc bên tôi tính toán kết thúc thì Tề Minh đã từng đi từ khi nào. Chúng tôi cũng chẳng lấy gì làm cho lạ, tính tình hắn vốn thế, nếu nhưng mà hắn Chịu đựng chờ tôi thì bắt đầu là lạ đấy

ai ngờ mang lại ngôi nhà xe lại gặp mặt bạn học Tề, còn duy nhất bạn gái đã mắt đứng ấy cộng, quan sát kĩ thì ra lớp phó học tập lớp chúng tôi. Ngửi thấy mùi gian tình máu tò mò nổi lên tôi chui vào bụi cây rình xem.

Thì ra bàn sinh hoạt đấy tỏ tình có Tề Minh, còn bàn sinh hoạt Tề của mọi người sẽ giữ nguyên một vẻ mặt “ta đây bất biến giữa cái đời vạn biến” đáp lại một câu thật phũ phàng “Bạn là…?”

bạn làm việc Tề cũng thật là rất phẩm, học cùng nhau bao lâu tên của bệnh nhân ta cũng không nhớ làm bạn học kia thẹn chín bên, bỏ chạy mất hút dạng.

tôi ôm ấp bụng nín cười “hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình” a, phiên bản thân đề xuất thật bình tâm nhịn không đủ cười, tuy nhiên ngay sau đó bên tôi thật cười cợt không nổi

Cảnh Thiên đi qua thấy được bên tôi nấp trong vết mờ do bụi “Trễ nạm này rồi mày còn đùa chốn sắm à?”

Lão này kiên cố cố gắng tinh nhỏ dơi, về tối cố gắng cơ mà hắn còn nhìn ra.

chúng tôi nghịch trò không cử động, chưa nói chưa làm cho gì, bạn học Tề cũng bỏ quên cơ mà đi luôn

bên tôi thở phào chui ra, chân bị muỗi đốt đến sưng vù. Cảnh Thiên quan sát chúng tôi lẩm bẩm lắc đầu thở dài “Haizz, khổ mấy đứa đơn phương”

tôi ngớ ra, dòng What?

Sau đó tôi bắt đầu biết thì ra gã đang biết bên tôi nấp trong bụi cách đây không lâu, tôi hỏi hắn “Anh có những lúc biết em ở ấy mà lại giả bộ chối từ không?”

Hắn xoa đầu tôi đáp “Anh không nỡ để em hiến máu thành viên gia đình nuôi muỗi”

chúng tôi cảm rượu cồn.

Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>